Monday, July 12, 2010

Không Đề



Quên không nỡ, nhớ không đành !
Ai xuôi con kiến bò vành ly khô!
Ví như đêm gió đừng vô.
Trăng không thấp thỏm như chờ cuối hiên, Có đâu thao thức từng đêm!
Có đâu trống vắng vây kèm xác thân! Chưa ngày chiều đã qua sân.

Chưa đi đời đã hoàng hôn mất rồi!
Nửa đêm nghe dế thán lời.
Nhìn sao rụng vỡ, ngẵm đời vô duyên!
Đan tâm múc bể ưu phiền .
Đổ dồn về phía riêng em thế này !
Thiếu thứ gì! em chẳng hay !
Mong thứ gì? Cứ ngây ngây, bồng bềnh!

Lắm khi như có sóng dồn.
Lắm khi như lốc xoáy nhầm bên trong !
Em co rúm cái tâm hồn!
Mặc trôi hun hút vào vòng vô biên!
Mai đây rời cõi ưu phiền, May ra thoát khỏi vùng miền cô đơn!