Thursday, December 30, 2010

Để gió bay đi

Khi yêu một người nghĩa là bạn đã cho người đó quyền năng làm bạn đau khổ hay hạnh phúc.
Mình quen nhau lần đầu tiên là khi em có ấn tượng sâu sắc như vậy với một comment trên một blog nổi tiếng. Lần đầu tiên ấy là vào một ngày tháng 10 cách đây 2 năm.

Em chỉ nhớ comment ấy nói về gió, nó thật mạnh mẽ và phóng khoáng. Bắt đầu từ đó, không biết bao nhiêu đêm em đã nói chuyện với anh vì anh ở... một đất nước khác. Và phải chăng vì đất nước ấy có tuyết nên anh cần một người để sưởi ấm trái tim anh, trái tim của một chàng trai có những tháng năm cuộc sống không hề dễ dàng.

Mình đã nói chuyện như thế bao lâu nhỉ? Có lẽ đấy là câu chuyện "Nghìn lẻ một đêm" và nó kéo dài tưởng như bất tận. Lần đầu tiên, em tìm thấy một người hiểu em nhiều đến vậy và nhạy cảm đến thế. Lần đầu tiên, em nhìn thấy mình trong một người khác và thấy ấm áp khi có thể chia sẻ suy nghĩ của mình. Đối với anh, em có thật nhiều lần đầu tiên, nhiều đến nỗi em có thể kể tiếp câu chuyện của nàng Sê-hê-ra-zat xinh đẹp nữa. Em đã nghĩ và vẫn nghĩ rằng em tìm thấy tri âm của mình, và chưa giây phút nào em nghĩ mình sẽ yêu nhau, cho đến một ngày...

Một ngày mùa xuân năm nay, em nhận được tin nhắn người quen của anh, nói anh gửi cho em một món quà và muốn em ra nhận. Anh đâu biết em đã hồi hộp thế nào khi nghe điều ấy và không biết từ bao giờ em mong chờ tin anh đến vậy.

Ngày hẹn đến, em nhận một món quà, là... anh. Em không rõ lúc ấy trông em ngốc đến thế nào nhưng em biết rõ em không tin vào mắt mình, không thể thở được khi nhìn thấy anh - người em dành trọn tình yêu. Bắt đầu từ khi ấy chăng... hay còn sớm hơn nữa, niềm hạnh phúc đến với em nhanh đến mức nghẹt thở. Em hạnh phúc với những yêu thương anh dành cho em, những cái nắm tay mỗi khi qua phố, những nụ hôn nồng nàn, những cái ôm xiết bất ngờ khi anh lặng im không nói.

Mỗi giây với anh là mỗi giây em trân trọng và nâng niu. Ở bên anh, em thấy mình nhỏ bé và cũng lớn lao. Ở bên anh, em thấy mình được chở che và che chở. Ở bên anh, em biết yêu thương con người hơn, yêu cuộc sống hơn. Anh không phải hoàng tử bạch mã mà con gái hay mơ, em cũng chưa bao giờ cần một hoàng tử như thế. Tất cả những gì em cần là anh, chỉ anh thôi.

Anh từng hỏi em: "Vì sao em yêu anh?". Anh thật là ngốc! Vì sao ư? Nếu anh có đủ kiên nhẫn thì mỗi ngày em sẽ nói cho anh một lý do. Em yêu anh vì sao nhỉ?

Vì anh có thể ngồi nghe em nói hàng giờ đồng hồ.
Vì anh có thể nói cho em hiểu những suy nghĩ của chính em với một sự chính xác không ngờ.
Vì có khi sáng sớm anh đánh thức em dậy chỉ với mỗi mục đích là nhắc em đừng đi làm muộn.
Vì đôi khi anh dở hơi hết chỗ nói, khi ở bên đất nước ấy mà rủ em đi dạo, đi café.
Vì anh nhắn em online chỉ để cho em cả mây, gió, nắng và những trò nghịch ngợm.
Vì anh nói với em rằng: "Khi cho một người ăn xin bánh thì hãy bẻ một miếng nhỏ cho mình, đưa cho họ phần lớn và cùng ngồi ăn với họ".

Vì em thích cách anh nghe nhạc cùng em, hai đứa đeo tai nghe, và anh để tiếng nhạc qua phone đến với em.
Vì anh nhắc em mặc đủ ấm khi trời lạnh.
Vì anh đan tay vào tay em ở bất cứ nơi nào chúng ta đến.
Vì cách anh càu nhàu trời mưa mỗi khi mình gặp nhau.
Vì sở thích kỳ cục của anh với ớt.
Vì em thích cảm giác ở bên anh, khi anh mệt mỏi ôm lấy em.
Vì anh nói em có vị mồ hôi giống như mẹ anh.
Vì anh nói ở bên em anh thấy cuộc sống không chỉ đáng sống mà còn rất tuyệt vời, vì anh bình yên khi bên em.
Vì hơn cả nàng Sê-hê-ra-zat, em có thể kể mãi không dứt vì sao em yêu anh.


Lần đầu tiên cho đến lúc này, một con bé tự do như em muốn lập gia đình, và người em muốn trao cuộc đời chính là anh. Lần đầu tiên, con bé ghét nấu ăn như em, muốn học nấu ăn để làm một người vợ, người mẹ tốt. Bao nhiêu lần anh nhỉ, bao nhiêu lần mình nói đến ngôi nhà trong mơ và những đứa trẻ? Bao nhiêu lần anh nắm tay em đi dạo trên con phố và ước có thể đi mãi như vậy? Bao nhiêu lần tay anh tìm tay em trong những cơn mưa tầm tã? Bao nhiêu lần? Em không đếm được và cũng không muốn đếm. Anh chưa bao giờ biết, em cũng như những cô gái khác, muốn người yêu chiều chuộng mình, nhưng em không đành lòng khi thấy anh vất vả. Em không hay đòi hỏi và cũng không thích đòi hỏi. Bởi vì, hơn cả những món quà, anh luôn quan tâm đến cuộc sống của em, luôn chia sẻ với em. Và em hạnh phúc vì điều đó.

Và không biết từ bao giờ, em đã cho anh quyền năng làm em hạnh phúc và đau khổ. Bởi một ngày, em biết trái tim anh còn có người con gái khác. Em không muốn tin cũng phải tin, em không chấp nhận không được. Và người đó không ai khác, là người yêu cũ của anh. Em đau lòng, mất hồn và thấy tâm hồn mình bị đày dưới địa ngục. Em vẫn cười, vẫn nói với bạn bè, đồng nghiệp nhưng khi đêm xuống chỉ có em, bóng đêm và nước mắt. Anh chấp nhận chia tay, và chấp nhận mọi điều như thể anh đã trót theo thì giờ phải theo tiếp. Anh ra đi, đi khỏi cuộc đời em.

Ngày gặp anh lần cuối, em không khóc được, nước mắt nuốt ngược và nỗi đau lặn vào trong. Em không nhận ra em nữa, cuộc sống trở nên nhàm chán và đầy những khổ đau. Vì đâu đâu, em cũng thấy bóng hình anh, mỗi con phố, mỗi sự việc đều khiến em nghĩ đến anh. Nhiều người đến với em, nhưng em không sao quên được anh. Em không muốn, nói đúng hơn là chưa muốn quên.

Em để anh của ngày xưa trong lòng để giúp em xóa bớt nỗi đau anh của hiện tại gây ra.
Em để kỷ niệm chảy tràn trong lòng để lấp đầy khoàng trống
trái tim em hiện tại.

Không có anh, em không quen nghe nhạc mỗi đêm nữa.
Không có anh, em cũng bỏ dần thói quen chờ những tin nhắn yêu thương và nghịch ngợm.
Không có anh, em tự học cách vượt qua nỗi đau, để đi tiếp như anh từng nói.
Không có anh, em bỗng nhiên thích đi café một mình, luôn luôn em chọn cocktail - đồ uống cả anh và em đều thích.


Và giờ, em biết anh không còn bên em nữa.

"Đừng yêu anh quá nhiều. Anh chỉ sợ làm em đau khổ và thất vọng. Anh chỉ là một cơn gió thôi, anh yêu tự do. Nếu một ngày anh lại vì tự do mà đi, em sẽ buồn đấy".

Anh từng nói thế, và em đã không làm được như anh nói. Em yêu anh nhiều đến mức em cũng ngạc nhiên. Vì bây giờ nếu anh hỏi em vì sao em yêu anh. Em sẽ chỉ nói rằng vì anh là tất cả những gì hòa hợp và trái ngược với em cả về thể xác lẫn tâm hồn. Bởi vì em luôn biết em yêu anh vì những gì anh có, bởi vì em yêu gió. Vì dù bản thân em cũng là một cơn gió, nhưng em sẵn sàng đổi tự do của mình để cả đời yêu anh!

P/s: Em yêu anh bởi vì anh là người duy nhất khiến em biến mất và tồn tại mãi mãi trong vũ trụ này!
www.SAGA.vn - mybeck | Theo Ngôi Sao

7 triết lý sống đúng nhất

1. Không mày đố thầy dạy ai.

2. Con đường tới vinh quang không có dấu chân của kẻ lười biếng vì kẻ lười biếng thì làm quái gì chịu đi bộ mà có dấu chân.

3. Học là để hiểu Không hiểu thì phải hỏi Đã hỏi thì phải hiểu Không hiểu thì ... đừng hỏi!

4. Một điểm cũng là thầy nửa điểm cũng là thầy!!

5. Thuận vợ thuận chồng , con đông mệt quá!!

6. Người ta dùng thời gian để kiếm tiền ......rồi lại dùng tiền để đốt thời gian.

7. Tiền không thành vấn đề , nhưng vấn đề là không có tiền!!!

Phụ nữ thật sự muốn gì ?

Ngày xửa ngày xưa, đã lâu lắm rồi, có một ngôi làng của bộ tộc Adam sống trong một thung lũng. Tất cả mọi người trong bộ tộc đều lấy tên của bộ tộc để đặt trước tên của mình như một sự tôn vinh, Adam1, Adam2, và cứ thế tăng dần lên...

Một ngày nọ, tù trưởng của làng, Adam1, bỗng nẩy ra ý định mình sẽ làm một chuyến phiêu lưu. Anh ta đem theo tất cả những thứ cần thiết, trao quyền tù trưởng cho người bạn thân nhất của mình là Adam2 rồi lên đường.
Chuyến phiêu lưu nào cũng đến lúc kết thúc, và Adam1 giờ đây đang trên con đường trở về ngôi làng yêu quí của mình. Gần về đến làng, Adam1 chỉ còn phải đi qua một con đường nhỏ xuyên qua núi.
Bỗng nhiên, một con quái vật khủng khiếp nhảy ra ngay trước mặt anh, nói với Adam1 rằng nó sẽ giết chết anh nếu không trả lời được câu đố của nó.
Nó nói rằng đây là một câu đố vô cùng khó, hàng trăm hàng ngàn năm nay, những bộ óc siêu việt nhất của loài người cũng không tài nào có câu trả lời đúng, vì thế nó sẽ cho Adam1 thời gian một năm để tìm ra câu trả lời. Quá thời hạn đó nó sẽ tìm đến để giết chết Adam1 (đương nhiên là nó sẽ làm được - quái vật mà) và tiện thể tiêu diệt luôn cả làng của anh ta.
Và câu hỏi đó là: “Phụ nữ thật sự muốn gì?”.
Đây quả là một câu hỏi quá sức khó đối với Adam1, nhưng không còn cách nào khác, anh đành chấp thuận.
Trở về, Adam1 hỏi tất cả mọi người trong làng, nhưng không ai đưa ra được câu trả lời hoàn hảo. Adam1 cũng mời tất cả các nhà thông thái của bộ tộc Adam đến để hỏi, các nhà thông thái tranh cãi với nhau rất lâu, rất lâu mà vẫn không tìm ra được câu trả lời. Cuối cùng họ khuyên Adam1 nên đến hỏi mụ phù thuỷ già sống gần đó, tuy nhiên cái giá phải trả cho mụ thường là rất đắt...
Những ngày cuối cùng của thời hạn một năm cũng đã tới gần. Adam1 không còn cách nào khác là đến xin ý kiến của mụ phù thuỷ. Cô ta đồng ý sẽ đưa câu trả lời nhưng với một điều kiện. Đó là cô ta muốn lấy Adam2, vị tù trưởng rất đẹp trai, phong độ và mạnh mẽ của bộ tộc Adam, bạn thân nhất của Adam1.
Adam1 thất kinh và nghĩ, nhìn mụ phù thuỷ mà xem, mụ vừa cực kì xấu xí lại vô cùng độc ác. Adam1 chưa từng bao giờ thấy một ai đáng sợ như mụ ta. Không, Adam1 sẽ không để bạn thân của mình phải chịu thiệt thòi đến như vậy. Adam1 cố thuyết phục mụ ta nhưng không, mụ không chấp nhận ai khác ngoài Adam2.
Khi biết chuyện, Adam2 đã nói với Adam1 rằng sự hi sinh đó của chàng làm sao có thể so sánh được với sự sống của Adam1 và sự tồn tại của ngôi làng yêu quý. Và Adam2 quyết định hy sinh.
Cuộc hôn nhân được chấp thuận và Adam1 cũng nhận được câu trả lời. Điều phụ nữ thật sự muốn đó là: “Có thể tự quyết định lấy cuộc sống của mình“.
Ngay lập tức tất cả mọi người đều nhận ra rằng mụ ta vừa thốt ra một chân lý. Adam1 của họ nhất định sẽ được cứu. Quả thật con quái vật khủng khiếp nọ đã rất hài lòng với câu trả lời và giải thoát cho Adam1 khỏi cái án tử hình kia.
Sau đó tất nhiên là đám cưới của mụ phù thủy và Adam2. Tưởng chừng như không có gì có thể khiến Adam1 hối hận và đau khổ hơn nữa vì đã để cho bạn mình phải hy sinh như vậy. Tuy nhiên chàng tù trưởng Adam2 của chúng ta vẫn cư xử hết sức chừng mực và lịch sự..
Đêm tân hôn, Adam2 thu hết can đảm bước vào động phòng. Nhưng, gì thế này? Trong phòng không phải là mụ phù thủy già nua xấu xí mà là một cô gái vô cùng xinh đẹp đợi chàng tự bao giờ.
Nhận thấy sự ngạc nhiên trên nét mặt chàng, mụ phù thuỷ từ tốn giải thích là vì chàng rất tốt với cô lúc cô là phù thuỷ nên để thưởng cho chàng, cô sẽ trở thành một người xinh đẹp dễ mến đối với chàng trong một nửa thời gian của ngày. Vấn đề là chàng phải lựa chọn hình ảnh của nàng vào ban ngày và ban đêm.
Chao ôi sao mà khó thế? Adam2 bắt đầu cân nhắc:
Ban ngày nếu nàng là một cô gái xinh đẹp thì ta có thể vênh mặt, ưỡn ngực tự hào cùng nàng đi khắp nơi cùng anh em, nhưng ban đêm làm sao mà chịu cho nổi?
Hay là ngược lại nhỉ, cứ để nàng ta xấu xí trước mặt mọi người đi, còn khi màn đêm buông xuống ta sẽ tận hưởng thiên đường cùng nàng công chúa kiều diễm kia?
Adam2 đã nghĩ ra câu trả lời cho mình, trước khi nhìn xuống dưới, nếu bạn là 1 Adam, bạn cũng nên có câu trả lời, ai mà biết được liệu bạn có rơi vào tình huống này hay không?
...
Adam2 đã bảo mụ phù thuỷ hãy "tự quyết định lấy số phận của mình". Tất nhiên câu trả lời này đã làm cho mụ phù thuỷ đội lốt cô nàng xinh đẹp kia hài lòng và nàng ta nói rằng nàng ta sẽ hóa thân thành một cô nương xinh đẹp suốt đời. Đó là phần thưởng cho người biết tôn trọng ý kiến của phụ nữ.
Vậy bài học rút ra từ câu chuyện này là gì? Như Adam2 sau này vẫn nói đi nói lại với con cháu... Vợ bạn đẹp hay xấu điều đó không quan trọng, vì từ sâu bên trong cô ta vẫn là một mụ phù thuỷ.
St

Những câu nói hài hước

  • Xin thề: tôi với anh kết nghĩa anh em, tuy không sinh cùng năm cùng tháng cùng ngày, nhưng nguyện sống cùng ngày cùng tháng cùng năm.
  • Trăm năm bia đá cũng mòn, bia chai cũng bể, chỉ còn bia ... ôm.
  • Khi yêu nhau thì người ta thề sống chết có nhau, còn khi ghét nhau rồi thì người ta thường thề sẽ sống chết với nhau.
  • Hôn nhân luôn tặng bạn một đặc ân: chỉ có ai có nó mới có thể ly dị được.
  • Nếu bạn lật một cái bình lại thì nó sẽ không có chỗ để cắm hoa, nếu xem xuống phía dưới thì bạn sẽ phát hiện một điều rất hay: "nó cũng không có cả đáy"
  • Nếu có ai đó khen bạn "bạn có ½ là đẹp , ½ còn lại là tài năng, gộp lại thì vừa đẹp vừa tài năng", bạn hãy coi chừng { ½ đẹp tức là ½ đó không có chút chất xám nào , ½ tài năng, tức là ½ đó không có chút sắc đẹp nào --> hợp lại hoá ra bạn là một con người vừa xấu vừa ngu đó sao }
  • Nghệ thuật che lấp sự bất tài cũng đòi hỏi không ít tài năng.
  • Không ít phụ nữ già đi nhanh chóng có khi do họ động não suy nghĩ phải làm sao để mình trẻ lại.
  • Chết cho người phụ nữ mình yêu vẫn dễ hơn là phải sống chung với họ.
  • Phụ nữ đem lại niềm vui nhưng không phải lúc nào cũng vậy, còn thuốc lá thì lúc nào cũng có khói.
  • Nhục không phải là nghèo khó, nhưng nghèo khó thì thật là nhục.
  • Ngắn gọn thể hiện sự thông minh nhưng không đúng trong trường hợp người ta nói " Anh yêu em "
  • Đằng sau sự thành công của một người đan ông luôn có hình bóng của một người đàn bà, và đằng sau sự thất bại của một gười đan ông là một người đàn bà thật sự.
  • Thể thao là có hại. Nếu ta sống được thêm 10 năm nhờ luyện tập thì ta cũng mất 15 năm vào các buổi tập luyện đó.
  • Tình yêu là bất tử, là vĩnh cửu. Trong tình yêu, thứ duy nhất có thể thay đổi đó chính là người yêu.
  • Hài kịch sẽ chuyển sang bi kịch nếu không bán được vé.
  • Một người vợ tốt luôn tha thứ cho chồng khi cô ta sai.
  • Ly dị là sự kiện mà người đàn ông phải giặt đồ cho mình ... thay vì trước đó phải giặt đồ cho cả hai.
  • Con đường ngắn nhất để đi từ một trái tim đến 1 trái tim là con đường truyền máu.
  • Chân lý là mặt trời chói lọi . Nếu bạn không nghiên cứu về nó thì đừng có điên mà nhìn vào nó.
  • Theo lý thuyết thì Lý thuyết không khác với thực tế là mấy , nhưng thực tế thì thực tế khác xa lý thuyết.
  • Lương tâm là cái gì đó cảm thấy tổn thương trong khi các phần khác của cơ thể cảm thấy dễ chịu.
  • Bạn có thể mua một người trung thực không ? Không ! nhưng bán một người như vậy dễ hơn.
  • Không có gì tiết kiệm thời gian và tiền bạc hơn là yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên.
St