ĐỨC NGỌC ĐẾ
Về phương diện tâm linh, quả Địa cầu của chúng ta được đặt dưới sự cai quản của đức Ngọc Đế, là một trong những vị Kim Tinh Chơn Quân, từ bầu Kim Tinh đến kể từ bao nhiêu triệu năm nay. Người Ấn Độ gọi Ngài là Sanat Kumara; có chỗ gọi Ngài là Đấng Điểm Đạo Độc Tôn, đấng Độc Nhứt Vô Nhị, đấng Thanh Niên Mười Sáu Xuân Xanh; và chúng ta gọi Ngài là đức Ngọc Đế. Ngài là đấng Chủ Tể, hào quang của Ngài bao trùm hết tất cả bầu hành tinh của chúng ta. Ngài đại diện cho Đức Thượng Đế trên thế gian, và chỉ huy toàn diện cuộc Tiến Hóa trên quả Địa Cầu, không những của nhân loại mà thôi, mà củng gồm luôn sự tiến hóa của các Thiên Thần, các Tinh Linh Ngũ Hành, và tất cả mọi chúng sinh trên mặt đất. Lẽ tất nhiên, Ngài hoàn toàn khác hẳn với đấng Cao Cả gọi là Tinh Hoa của Trái Đất, đấng này dùng quả Địa Cầu làm một thể xác hồng trần.
Đức Ngọc Đế gìn giữ trong Trí của Ngài toàn diện Cơ Tiến Hóa, ở một mực độ rất cao mà chúng ta không biết gì cả. Ngài là cái Động Lực thúc đẩy mọi sự tiến hóa trên mặt đất, là sự biểu hiện của Thiên ý trên quả địa cầu. Tất cả những đức tính biểu lộ trong đời sống của người thế gian, như sức mạnh, can đảm, cương quyết, kiên nhẫn, cùng những đức tính khác, v,v... đều là phản ảnh của Ngài. Tâm thức của Ngài rộng rãi bao la, tâm hiểu biết của Ngài có thể thấu đáo trong khoảnh khắc tất cả mọi sự sinh hoạt trên mặt địa cầu. Ngài nắm giữ trong tay những quyền năng tiêu diệt các lục địa ở mỗi chu kỳ, vì Ngài sử dụng Điển Lực (fohat) trên những mực độ rất cao và có thể trực tiếp sử dụng những mãnh lực Vũ Trụ ngoài dãy Hành Tinh của chúng ta. Công việc của Ngài thường là liên hệ đến toàn thể nhân loại hơn là liên hệ đến từng cá nhân, nhưng khi Ngài ảnh hưởng đến bất cứ một người nào, chúng tôi được biết rằng đó là ảnh hưởng trực tiếp xuyên qua Chơn Thần của người ấy, chớ không phải xuyên qua Chơn Nhơn.
Người thí sinh trên đường Đạo sẽ có lúc tiến đến một giai đoạn mà y được chánh thức trình diện với đức Ngọc Đế. Những người nào có diễm phúc gặp Ngài tận mặt đều nói rằng Ngài có cái hình dáng của một người thanh niên tuấn tú, nghiêm chỉnh, và từ bi khôn tả. Tuy nhiên, Ngài cũng có một phong độ oai nghi, biểu lộ một sự Toàn Năng không thể đo lường, và một uy quyền mãnh liệt đến nỗi có vài người không thể chịu đựng nổi cái nhìn của Ngài, và phải che mặt vì sợ hãi. Đó là trường hợp của bà Blavatsky, nhà Sáng Lập Hội Thông Thiên Học chúng ta. Người nào đã có cái kinh nghiệm đó rồi thì không thể nào quên, và cũng không bao giờ có thể nghi ngờ rằng, dầu cho thế gian có những tội lỗi và đau khổ lớn lao đến thế nào, rốt cuộc tất cả mọi sự đều đưa con người đến chỗ tốt lành, và nhân loại luôn luôn được dìu dắt, hướng dẫn đi đến mục đích cuối cùng.
Chúng tôi được biết rằng trong mỗi thời kỳ của một bầu thế giới, có ba vị Ngọc Đế nối nghiệp lẫn nhau, và đức Ngọc Đế hiện thời giữ chức vụ đó là vị thứ ba. Ngài cùng với ba vị đệ tử hiện nay ở tại một nơi hẻo lánh trong vùng sa mạc Gobi, gọi là Shamballa thường được gọi là Đảo Thiêng, để nhắc lại hồi thuở vùng này hãy còn là một hòn đảo ở giữa biển thuộc Trung Bộ Á Châu. Bốn đấng Cao Cả này thuộc hệ thống tiến hóa khác hẳn của chúng ta. Những Thể Xác của các Ngài, mặc dầu bề ngoài giống như hình người, nhưng khác hẳn với xác phàm của chúng ta về cách cấu tạo, vì đó là những Thể Xác giả tạo, và những tế bào của nó không có thay đổi như xác phàm con người. Những Thể Xác đó không cần ăn uống vật thực, và trải qua hằng ngàn năm vẫn không hề thay đổi.
Ba vị đệ tử nói trên là ba vị Độc Giác Phật (Pratyeka Buddha) cấp đẳng ngang hàng với quả vị Phật, trợ giúp đức Ngọc Đế trong công việc của Ngài, và sẽ là ba vị Ngọc Đế tương lai khi nhân loại chuyển qua bầu Thủy Tinh (Mercury).
Bảy năm một lần, đức Ngọc Đế cử hành tại Shamballa một cuộc lễ lớn cũng đại khái giống như Lễ Wesak, nhưng trên một quy mô rộng lớn hơn và thuộc loại khác hơn. Trong cuộc Lễ này tất cả các vị Chơn Tiên và vài vị Đạo Đồ ở cấp đẳng thấp hơn đều được mời tham dự, và như thế các Ngài có dịp tiếp xúc với đấng Chủ Tể của Quần Tiên Hội. Trong những dịp khác, đức Ngọc Đế chỉ tiếp xúc với những vị Trưởng Thượng trong Quần Tiên Hội trừ khi nào vì những lý do đặc biệt, Ngài kêu gọi những vị khác đến trước mặt Ngài.
Địa vị cao cả của đức Ngọc Đế đã được diễn tả trong bộ sách “Giáo Lý Nhiệm Mầu”. Trong đó có nói rằng trải qua giòng thời gian, những quả vị lớn lao đưa đến mức Toàn Thiện vẫn sẽ không thay đổi, mặc dầu toàn thể chúng sinh đều tiến lên mãi. Như thế những điều sở đắc của người hành giả để đạt tới một quả vị nhứt định trong cái tương lai xa xăm về sau, sẽ đầy đủ viên mãn hơn là so với thời buổi bây giờ. Sách ấy nói: “Người Toàn Thiện của cuộc Tuần Hườn thứ Bảy của Dãy Hành Tinh hiện tại sẽ còn thấp hơn có một bực so với quả vị cao tột trên Địa Cầu hiện nay”. Nghĩa là: quả vị đức Ngọc Đế hiện thời ở trên một cấp đẳng cao hơn quả vị mà người Toàn Thiện của nhân loại chúng ta sẽ đạt tới trong Cuộc Tuần Hoàn thứ Bảy, tức là sau những thế hệ tiến hóa phải trải qua hằng triệu năm và đưa chúng ta đi xuyên qua hai Cuộc Tuần Hườn rưỡi gồm bao nhiêu kiếp sinh tử luân hồi với những kinh nghiệm đủ mọi thứ. Đấng Cao Cả nói trên xuất hiện trong thời kỳ Giống Dân thứ Ba để đảm nhiệm lấy cuộc Tiến Hóa trên quả Địa Cầu. Điều này được diễn tả trong quyển “Con người, từ đâu đến và sẽ đi về đâu”.
“Ngôi Bắc Đẩu lớn vẫn hoàn toàn chói rạng. Châu Lemuria nằm vắt ngang trái Đất dọc theo đường Xích Đạo, gồm luôn cả đảo Madagascar hiện nay. Vùng biển cả ngày nay đã biến thành sa mạc Gobi, hồi đó vẫn còn đập sóng vào những ghềnh đá ở sường núi phía Bắc dãy Hy Mã Lạp Sơn. Tất cả đều được chuẩn bị để chờ đón một sự kiện vĩ đại nhứt trong lịch sử quả Địa Cầu: đó tức là sự xuất hiện của những đấng Thần Hỏa Chơn Quân (1)[viii] từ bầu Kim Tinh đến.
“Những vị Thái Âm Tinh Quân và đức Bàn Cổ của Giống Dân thứ Ba đã làm đủ hết mọi cách để dìu dắt sự tiến hóa của con người đến một giai đoạn làm cho cái mầm Trí tuệ của họ được nảy nở mau chóng, và Chơn Nhơn có thể xuất hiện. Tất cả những kẻ chậm tiến đều được thúc đẩy cho mau tiến lên; trong hàng ngũ loài cầm thú, không còn con thú nào có thể tiến lên thành người nữa.
“Sự tiến hóa của loài thú thành loài người chỉ bị ngăn chận lại khi nào thấy không còn con thú nào có triển vọng tiến lên nữa. Hoặc không còn con thú nào có thể tiến lên thành người mà không có sự trợ giúp một cái đà mãnh liệt, chỉ được ban cho chúng có một lần ở vào khoảng giữa mỗi Hệ Thống Tiến Hóa.
“Thời giờ được chọn cho sự việc quan trọng này là nhằm lúc mà ảnh hưởng của các vị tinh tú được đặc biệt tốt lành, và trạng thái từ điển của trái Đất được thuận tiện nhứt. Đó là vào khoảng độ sáu triệu rưỡi năm về trước.
“Khi đó, với những tiếng gầm rung trời chuyển đất giáng xuống rất mau từ những đỉnh cao tột không thể đo lường, bao phủ chung quanh bằng những khối lửa khổng lồ với những lửa đỏ xẹt ra tràn khắp mọi nơi trên nền trời, chiếc xe của các đấng Thần Hỏa Chơn Quân từ bầu Kim Tinh vượt qua không gian giáng xuống Địa Cầu, và ngừng lại ở phía trên “Đảo Thiêng” nằm giữa Biển Gobi. Đảo ấy cây cỏ xanh tươi, và tràn đầy những khóm hoa thơm muôn màu tươi thắm, dường như là địa điểm tốt lành và đẹp đẽ nhứt của quả Địa Cầu để nghinh đón đức Ngọc Đế. Ngài đã xuất hiện, vị Thanh Niên Mưới Sáu cái Xuân Xanh, đức Sanat Kumara, vị Chủ Tể mới của quả Địa Cầu, đã đến chỗ nhiệm sở mới của Ngài cùng với những vị Đệ Tử là ba vị Độc Giác Phật (Kumaras), và những vị Phụ tá khác ở chung quanh Ngài. Tất cả có đến ba mươi đấng Cao Cả đã xuất hiện, cao cả hơn những gì mà thế gian có thể hiểu biết, với nhiều đẳng cấp khác nhau. Các Ngài đều có những Thể tinh anh, do các Ngài tự tạo lấy bằng sức mạnh của Ý Chí (Kriya Shakti). Các Ngài gồm thành phần đầu tiên của nhóm Quần Tiên Hội, là Cơ quan đào tạo nên các vị Chân Sư tương lai, và trung tâm huyền bí của tất cả mọi sinh hoạt tâm linh trên thế gian. Hòn Đảo Thiêng này là một nơi Đất Lành bất diệt, trên đó luôn luôn chói rạng Ngôi Sao Sáng, hiểu hiện của đức Ngọc Đế, Chủ tể quả Địa Cầu”
Về vấn đề này, bà Blavatsky viết trong quyển “Giáo Lý Nhiệm Mầu” như sau:
“Đấng Cao Cả vừa được đề cập đến ở đoạn trên, vốn vô danh tánh, là cái Gốc do đó phát sinh trong những thế hệ tương lai, tất cả những bậc Hiền Minh Thánh Triết nổi danh trong lịch sử, như các đấng Giáo Chủ Kapila, Hermes, Enoch, Orpheus,v.v...
“Ngài là Nhân Vật Huyền Bí mà những giai thoại được truyền thuyết khắp nơi ở các xứ phương Đông, nhứt là trong giới Huyền Môn và những người học Đạo pháp bí truyền. Ngài có khi thay đổi sắc tướng, nhưng tựu trung vẫn là một đấng duy nhứt mà thôi. Chính Ngài là vị Chủ Tể, về phương diện tâm linh, của tất cả các đấng Tiên Thánh đã Điểm Đạo trên toàn cõi thế giới. Như đã nói ở trên, Ngài là “Đấng Vô Danh”, tuy có rất nhiều tên gọi, nhưng không ai biết rõ về những tên hiệu thật cùng bản chất của Ngài.
“Ngài là đấng cầm quyền Điểm Đạo, gọi là bậc “Đại Hy Sinh”. Đó là bởi vì, ngồi bên ngưỡng cửa Ánh Sáng, Ngài nhìn vào đó từ bên trong cái Vòng Vô Minh hắc ám, mà Ngài sẽ không vượt qua; và Ngài cũng sẽ không rời khỏi nhiệm sở của Ngài cho đến giờ phút cuối cùng của Chu kỳ sinh hoạt hiện tại.
“Tại sao đấng Trông Nom vô hình ấy vẫn ở lại nhiệm sở do Ngài chọn lựa? Tại sao Ngài vẫn ngồi một bên Giòng Suối Minh Triết, mà Ngài không còn uống nữa, vì không còn điều gì mà Ngài không biết và phải học nữa ở cõi Hạ Giới hay ở cõi Trời? Bởi vì những người Hành Hương lẻ bạn cô đơn với bàn chân rướm máu trên con đường thiên lý gian nan trở về Gốc cũ, không bao giờ dám chắc cho đến giờ phút cùng cuối rằng họ sẽ không bị lạc đường trong bãi sa mạc minh mông của Ảo Vọng và vật chất phù du mà người ta gọi là Cuộc đời thế tục;
“Bởi vì Ngài phải đưa đường chỉ lối đến nơi tự do, sáng sủa, cho những người nào đã giải thoát ra khỏi sự trói buộc của nhục thể và ảo tưởng. Nói tóm lại, bởi vì Ngài đã tự hy sinh vì hạnh phúc của Nhân Loại, mặc dầu chỉ có một thiểu số những người hữu phước được thừa hưởng ân huệ của cuộc Đại Hy Sinh ấy.
“Chính nhờ sự dìu dắt trực tiếp và im lặng của đấng Cao Cả ấy mà tất cả những vị Chân Sư, Chưởng Giáo của thế gian trở nên những vị hướng dẫn của nhân loại lúc sơ khai, kể từ thuở tâm thức con người mới bắt đầu khai mở.
“Chính nhờ những vị ấy mà Nhân Loại ấu trĩ học được những nguyên tắc đầu tiên của tất cả các ngành nghệ thuật, khoa học và triết học tâm linh. Chính các Ngài đã xây nền móng căn bản cho những nền văn minh cổ đã từng làm cho thế hệ học giả và sinh viên của thời đại này phải lấy làm vô cùng ngạc nhiên”.
