Saturday, October 22, 2011
Điệp khúc tháng 6
Những con đường và những cơn mưa
Vòm trời trong xanh - mắt em còn bỏ ngõ
Cứ trống hoài một khoảng không anh
Tháng sáu xa vời, tháng sáu mỏng manh
Chợt nhớ, chợt quên điều mình chưa nói
Xin đừng trách chuyến tàu đi vội
Trái tim buồn se thắt từ lâu
Tháng sáu vo tròn ném xuống hồ sâu
Ném vào lòng ta những viên sỏi nhỏ
Con thuyền lá khô không nơi nương tựa
Em đừng lầm với mảnh trăng non
Tháng sáu chạnh lòng những vết môi hôn
Em thôi qua cầu gió thôi bay áo
Nhói xót lòng mình một thời thơ dại
Trót để tình yêu thành ảo niệm trong đời
Tháng sáu trầm tư, tháng sáu chơi vơi
Cành phượng cháy lòng vòm xanh hút mắt
Dẫu thương nhớ em làm sao khóc được
Giọt nước mắt này cũng của xa xưa
Tháng sáu trời nắng, tháng sáu trời mưa
Em giữ riêng em một khoảng trời màu tím
Anh có trở về bước chân xin tìm đến
Có một khoảng trời tháng sáu của riêng em
Saturday, August 27, 2011
Đạo Đức Kinh
Đạo Đức Kinh
Lão Tử
|
Lao Tzu - Tao Te Ching in Chinese (Big 5)
LAO TZU'S TAO TE CHING (English)
Có một vật hỗn độn mà thành trước cả trời đất. Nó yên lặng, vô hình, đứng một mình mà không thay đổi vĩnh cửu, vân hành khắp vũ trụ không ngừng, có thể coi nó là mẹ của vạn vật trong thiên hạ. Ta không biết tên nó là gì, tạm đặt tên cho nó là đạo. Đạo mà diễn tả được thì đó không còn là đạo bất biến nữa, tên mà gọi ra được thì đó không còn là tên bất biến nữa.
(Ta gọi tiếng "trâu" để chỉ con trâu là do quy ước từ xưa đến nay, tiếng "trâu" không phải là tên bất biến. Nếu từ xưa ta quy ước gọi tiếng "bò" để chỉ con trâu thì ta sẽ gọi con trâu là "bò". Đạo thì không như vậy. Đạo bất biến nên ta không thể diễn tả rõ ràng được, chỉ có thể dùng trực giác để hiểu).
Đạo trời không tranh mà khéo thắng, không nói mà khéo đáp, không gọi mà vạn vật tự chuyển động, bình thản vô tâm mà khéo sắp đặt mọi việc. Đạo trời không thiên vị ai, luôn giúp đỡ cho người lương thiện. Lưới trời lồng lộng, tuy thưa nhưng khó lọt (Thiên võng khôi khôi, sơ nhi bất thất).
Không tên là gốc trời đất, có tên là mẹ vạn vật. Đạo trời ví như cánh cửa khép mở, vạn vật từ đó đi ra rồi lại trở về đó. Đạo có tính chất trừu tượng, nó không có hình thù cụ thể, không thể nắm rõ, không sáng ở nơi rực rỡ, không mờ ở nơi tối tăm và cũng không có tiếng động. Đạo vĩnh viễn không có tên gọi. Vạn vật chuyển động theo một vòng tròn khép kín. Tất cả bắt đầu từ "có", có lại bắt đầu từ "không". Lời nói hợp đạo nghe như ngược đời.
Đạo lớn bị bỏ rồi mới có nhân nghĩa, mưu trí xuất hiện rồi mới có trá ngụy, gia đình bất hòa rồi mới sinh ra hiếu thảo, nước nhà rối loạn rồi mới có tôi trung. Đạo ức chế vật cao, nâng đỡ vật thấp. Đạo trời lấy chỗ thừa mà đắp vào chỗ thiếu hụt. Đạo người thì lấy của người nghèo mà thêm cho người giàu, đây chính là nguồn gốc của sự hỗn loạn. Người khôn ngoan chỉ muốn một điều là không muốn gì cả.
Trời có đạo mà xanh, đất có đạo mà yên, thần có đạo mà linh, biển nhờ có đạo mà đầy, vạn vật có đạo mà thành, đế vương có đạo mà được thiên hạ.
Lời nói chân thật thì không hoa mỹ, lời nói hoa mĩ thì không chân thật. Người thiện thì không mắc lỗi nên không cần phải biện bạch, người nào phải biện bạch cho mình là người "không thiện". Người biết thì không nói, người nói là người không biết [tri bất ngôn, ngôn bất tri].
Người ta sinh ra thì mềm yếu mà khi chết thì cứng lại. Thảo mộc sinh ra thì mềm dịu mà khi chết đi thì lại khô cứng. Cho nên cứng rắn, cáu giận là biểu hiện của chết, mềm yếu, khiêm nhường là dấu hiệu của sống. Binh mạnh thì không thắng, cây cứng thì lại bị chặt. Cứng mạnh thì phải ở dưới, mềm yếu lại được ở trên.
Mạnh về dám làm [can đảm, cương cường] thì chết, mạnh về không dám làm [thận trọng, nhu nhược] thì sống. Hai cái đó cùng là mạnh mẽ, mà một cái thì được lợi, một cái lại bị hại; ai mà biết được tại sao trời lại ghét cái quả cảm, cương cường ? Danh dự với sinh mệnh, cái nào mới thật sự quý ? Người khôn ngoan không bao giờ vì trọng cái danh hão mà xem nhẹ tính mạng mình.
Lời hứa dễ dàng thì khó tin, người nào cho việc gì cũng dễ làm thì sẽ gặp nhiều cái khó. Cho nên người hiểu đạo coi việc gì cũng khó mà rốt cuộc không gặp cái gì khó. "Không" có nghĩa là "không có gì" nhưng phải "có cái gì" thì mới có cái "không có". Trong tự nhiên, ngay cả những việc khó khăn nhất cũng có thể thực hiện theo cách dễ dàng, việc lớn thành tựu từ những hành động nhỏ hơn. Người khôn ngoan đạt những thành tựu vĩ đại là nhờ biết chia nhỏ hành động của mình.
Cái gì ở yên thì dễ nắm, giòn thì dễ vỡ, nhỏ thì dễ phân tán. Ngăn ngừa sự tình từ khi chưa manh nha, trị loạn từ khi chưa thành hình. Cây lớn sinh ra từ một cái mầm nhỏ; tháp cao chín tầng khởi đầu từ một sọt đất, đi xa ngàn dặm bắt đầu từ một bước chân. Thường gần tới lúc thành công thì lại dễ thất bại, vì không cẩn thận như lúc ban đầu, dè sau như trước thì không hỏng việc.
Người hiểu đạo trị thiên hạ theo chính sách "vô vi" (taking no action), luôn giữ thái độ điềm đạm. Xem cái nhỏ cũng như cái lớn, cái ít như nhiều, lấy đức báo oán. Giải quyết việc khó từ khi còn dễ, thực hành việc lớn từ khi còn nhỏ [vì việc khó trong thiên hạ khởi từ chỗ dễ, việc lớn khởi từ nhỏ]. Cho nên người đắc đạo trước sau không làm việc gì lớn mà thực hiện được việc lớn. Người đắc đạo làm việc mà không tư lợi.
Trời đất bất nhân, coi vạn vật như chó rơm; thánh thần bất nhân, coi trăm họ như chó rơm [Luật thiên nhiên không có tình thương của con người, cứ thản nhiên, vô tâm với vạn vật, mùa xuân tươi tốt, mùa đông điêu tàn...].
Khoảng giữa trời đất như cái ống bễ lò rèn; hư không mà không kiệt, càng chuyển động hơi lại càng ra. Càng nói nhiều lại càng khốn cùng, không bằng giữ sự yên tĩnh.
Muốn cho vật gì thu rút lại thì tất hãy mở rộng nó ra đã. Muốn cho ai yếu đi thì tất hãy làm cho họ mạnh lên đã. Muốn phế bỏ ai thì tất hãy đề cử họ lên đã. Muốn cướp lấy vật gì thì tất hãy cho đã. Hiểu như vậy là sâu kín mà sáng suốt. Vì nhu nhược thắng cương cường.
Người đánh xe giỏi không xông bừa tới trước. Người chiến đấu giỏi không giận dữ, khéo thắng địch là không tranh với địch, khéo dùng người là hạ mình ở dưới người. Đó là cái đức của sự không tranh, đó là cái khéo của sự dùng người, đó là hợp với chỗ cùng cực của Đạo Trời.
Ngũ sắc làm người ta mờ mắt; ngũ âm làm người ta ù tai; ngũ vị làm người ta tê lưỡi, hưởng thụ làm cho người ta mê muội, vàng bạc làm cho hành vi người ta xấu xa. Cho nên bậc đắc đạo cầu no bụng mà không cầu vui mắt, bỏ cái xa xỉ, đa dục mà chọn cái chất phác, vô dục. Bậc đắc đạo bận áo vải thô mà ôm ngọc quý trong lòng.
Trời đất vĩnh cửu. Trời đất vĩnh cửu được là vì không sống riêng cho mình, nên mới trường sinh được.
Người đắc đạo đặt thân mình ở sau mà thân lại được ở trước, đặt thân mình ra ngoài mà thân mới còn được. Như vậy chẳng phải vì họ không tư lợi mà thành được việc riêng của mình ư?
Người cực khéo thì dường như vụng. Người nói giỏi thì dường như ấp úng. Cử động thì thắng được lạnh. Nhưng yên tĩnh thì thắng được nóng. Vậy cứ thanh tĩnh thì mọi vật sẽ đâu vào đấy.
Người quân tử gặp thời thì mặc áo gấm mà ngồi xe ngựa, không gặp thời thì mặc áo vải thô mà đi chân đất. Người tốt thật sự không ý thức được tính thiện trong việc làm của mình, trái lại kẻ dại dột (the foolish) luôn cố gắng tỏ ra là mình tốt.
Không trọng người hiền để dân không tranh, không quý của hiếm để dân không trộm cắp, không phô bày cái gợi ham muốn để lòng dân không loạn.
Chính trị của thánh nhân là làm cho dân lòng thì hư tĩnh, bụng thì no, không ham muốn, không tranh giành, xương thì mạnh.
Khiến cho dân không biết, không muốn, bọn thông minh, mưu trí thì không dám hành động. Theo chính sách "vô vi" thì mọi việc đều yên ổn.
Không học thì không phải lo. Đem cái hữu hạn xét cái vô hạn, há chẳng phải là ngốc lắm sao? Càng theo học thì mỗi ngày dục vọng, lòng "hữu vi" càng tăng, theo đạo thì mỗi ngày dục vọng càng giảm, lòng "vô vi" càng tăng.
Con người có ba vật báu mà tôi ôm giữ cẩn thận, một là lòng nhân ái, hai là tính tiết kiệm, ba là không dám đứng trước thiên hạ. Vì nhân ái mà sinh ra dũng cảm, vì tiết kiệm mà sinh ra sung túc, rộng rãi, vì không dám đứng trước thiên hạ mà làm chủ được thiên hạ.
Nếu không nhân ái mà mong được dũng cảm, không tiết kiệm mà mong được rộng rãi, không chịu đứng sau mà tranh đứng trước người thì tất hỏng việc. Trời muốn giúp ai thì cho người đó lòng nhân ái để tự bảo vệ, lấy lòng nhân ái mà giúp người đó.
Người sáng suốt nghe đạo thì cố gắng mà thi hành, người thường nghe đạo thì nửa tin nửa ngờ, người tối tăm nghe đạo thì cười rộ. Nếu không cười thì đạo đâu còn là đạo nữa ?!
Vật cực mềm mà lại thắng được vật cực cứng [nước chảy đá mòn]. Nước là vật cực mềm, nó luôn tìm chỗ thấp mà tới [khiêm nhường], ngày đêm chảy không ngừng, bốc lên thì thành mưa, chảy xuống thì thành sông rạch, thấm vào lòng đất để nuôi vạn vật. Nó không ngừng biến đổi, lại sinh ra mọi loài. Nó không tranh với ai, lựa chỗ thấp mà tới, gặp cái gì cản thì nó uốn khúc mà tránh đi, cho nên đâu nó cũng tới được. Đạo cũng ví như nước vậy.
Yếu thắng được mạnh, mềm thắng được cứng, ai cũng biết như vậy nhưng không ai thực hành được.
Vật bén nhọn thì dễ gẫy. Giữ cho chậu đầy hoài, chẳng bằng thôi đi; con dao cố mài cho bén thì lại không bén lâu. Nghèo hèn chính là gốc của giàu sang. Vàng ngọc đầy nhà [kim ngọc mãn đường], sao mà giữ nổi ? Nên biết khi nào là đủ [tri túc]. Giàu mà kiêu căng, khoe khoang là tự rước họa vào thân.
Ba mươi nan hoa cùng qui vào một cái bánh xe, nhưng chính nhờ khoảng trống không trong cái bánh mà xe mới dùng được. Nhồi đất sét để làm chén bát, nhưng chính nhờ cái khoảng trống không ở trong mà chén bát mới dùng được. Đục cửa, cửa sổ để làm nhà, chính nhờ cái trống không đó mà cửa nhà mới dùng để ra vào được, nhờ có cửa sổ mà nhà không tối.
Vậy ta tưởng cái "hữu" [bánh, chén bát, nhà] có lợi cho ta mà thực ra cái "vô" mới làm cho cái "hữu" có ích.
Vinh hay nhục thì lòng cũng sinh ra rối loạn, sợ vạ lớn thì sinh ra rối loạn. Là vì vinh thì được tôn, nhục thì bị hèn; được thì lòng rối loạn [mừng rỡ mà!]; mất thì lòng rối loạn [rầu rĩ mà!]; cho nên mới bảo là vinh, nhục sinh ra rối loạn. Vậy phải làm sao ? Chúng ta sỡ dĩ sợ vạ lớn là vì chúng ta có cái thân. Nếu chúng ta quên cái thân mình đi, thì còn sợ gì lòng rối loạn nữa ?!
Cho nên người nào coi trọng sự hy sinh thân mình cho thiên hạ, thì có thể tin cậy vào kẻ đó được.
Người nào giữ được đạo thì không tự mãn, không cố chấp, cũng không tự ái. Vì vậy nên mới có thể bỏ cái qua cái cũ mà chấp nhận cái mới được. Khi xem xét sự vật, không được quên mặt đối lập của nó. Nghĩ đến cái hữu hạn thì đừng quên cái vô hạn.
Đứng một chân thì không thể đứng được lâu, giang chân ra thì không thể đi được, tự biểu hiện thì không bao giờ chói lọi, tự kể công thì không có công, tự phụ thì chẳng khuyên bảo được ai, kẻ vẽ rắn thêm chân thì không trường tồn. Thái độ đó được ví như thức ăn thừa, ung nhọt, người người đều ghét. Thiên bất dung gian.
Cho cái đẹp là đẹp do đó mới có cái xấu; cho cái thiện là thiện do đó mới có cái ác. Là vì "có" và "không" sinh ra lẫn nhau, "dễ" và "khó" tạo nên lẫn nhau, cao thấp dựa vào nhau mà tồn tại.
Biết người là khôn, tự biết mình là người sáng suốt. Thắng được người là có sức mạnh, thắng được mình là kiên cường. Biết thế nào là đủ là người giàu; biết gắng sức là người có chí. Kẻ nào không rời bỏ những điều trên thì sẽ được lâu dài, chết mà không mất là trường thọ. Người hiểu đạo làm việc tuân theo quy luật tự nhiên, chỉ làm những việc cần thiết cho bản thân.
Hồn nhiên vô tư, vô dục như đứa trẻ mới sanh là có đức dày, ai cũng yêu quý. Đứa trẻ mới sinh độc trùng không chích, mãnh thú không ăn thịt, ác điểu không vồ. Xương yếu gân mềm mà tay nắm rất chặt, suốt ngày gào hét mà giọng không khản, như vậy là khí cực hòa.
Tuyệt thánh, bỏ mưu trí dân lợi gấp trăm; dứt nhân bỏ nghĩa, dân trở nên hiếu hòa; dứt trí khôn, bỏ lợi lộc, không còn trộm giặc.
Ba cái đó (mưu trí, nhân nghĩa, xảo lợi) vì chỉ là cái vẻ bên ngoài không đủ để trị dân nên phải bỏ; khiến cho dân quy về điều này: ngoài thì mộc mạc, trong thì giữ sự đơn giản, giảm tư tâm bớt dục vọng mới là tích cực.
Giọng kính trọng khác với giọng xem thường bao nhiêu ? Thiện với ác khác nhau như thế nào ? Cái mọi người sợ ta không thể không không sợ. Vũ trụ thật rộng lớn, không thể nào hiểu hết được.
Mọi người hớn hở như dự bữa tiệc lớn, như mùa xuân dạo chơi; bậc đắc đạo điềm tĩnh, không lộ chút tình ý gì như đứa trẻ chưa biết gì, thản nhiên mà đi như không có nơi để về. Mọi người có thừa, riêng bậc đắc đạo như thiếu thốn, trong lòng thì trống rỗng! Mọi người đều có chỗ để dùng, riêng bậc đắc đạo luôn bảo thủ. Người hiểu đạo khác người mà quý mẹ của muôn loài (tức đạo).
Vạn vật tuần hoàn, trong dương có âm, âm cực dương sinh, có sinh ắt có tử, trăng tròn trăng khuyết. Vạn vật biến đổi rồi trở về với đạo. Từ xưa đến nay, đạo tồn tại hoài, nó sáng tạo ra vạn vật. Chúng ta do đâu biết được vạn vật ? Là nhờ đạo.
Có câu: "Khiêm tốn là gốc của cao quý". Người khôn ngoan giữ lấy đạo làm phép tắc cho thiên hạ. Không tự biểu hiện cho nên mới sáng tỏ, không tự cho là phải nên mới chói lọi, không tự kể công nên mới là có công, không tự phụ cho nên mới hơn người. Vì không tranh với ai nên không ai tranh với mình được.
Có câu: "Cong (chịu khuất phục) thì sẽ được bảo toàn", há phải hư ngôn! Nên chân thành giữ lấy đạo mà về với nó. Trong trời đất có bốn cái vĩ đại là Đạo, tự nhiên, trời đất và con người. Luật con người nên bắt chước tự nhiên, luật tự nhiên bắt chước luật của trời đất, luật trời đất bắt chước Đạo.
Ít nói thì hợp với tự nhiên. Cơn gió lớn không thể thổi suốt buổi sáng, cơn mưa lớn không kéo dài suốt ngày. Ai làm ra những cái ấy? Chính là do trời đất. Trời đất còn không thể lâu được, huống chi là con người ? Người hiểu đạo biết rằng không ai có thể đoán trước những gì tương lai nắm giữ.
Vũ khí là vật gây lo sợ, ai cũng ghét cho nên người hiểu đạo không dùng binh khí. Chỉ dùng đến nó khi bất đắc dĩ, khi bảo vệ hòa bình, mà dùng đến thì điềm đạm là hơn cả. Chiến thắng mà vui mừng tức là thích giết người. Thích giết người thì không trị được thiên hạ. Chỗ nào đóng quân thì gai góc mọc đầy. Sau cuộc chinh chiến tất có mất mùa.
Việc lành thì trọng bên trái, việc dữ thì trọng bên phải. Giết hại nhiều người thì nên lấy lòng thương tiếc mà khóc, chiến thắng thì nên lấy tang lễ mà xử. Thắng mà không bức người, vì vật mạnh thì có lúc suy. Nếu không như vậy thì là trái Đạo. Trái Đạo thì sớm bị tiêu diệt. Trị nước phải được tiến hành cẩn thận, giống như việc nấu cá nhỏ. Người khôn ngoan làm việc mà không bao giờ xảo trá, tư lợi.
Tuesday, June 7, 2011
Những thứ buồn cười trong cuộc sống
* Thật buồn cười là một tờ tiền mệnh giá 10.000 đồng lại quá lớn khi chúng ta rút ví để cho một người hành khất nhưng nó lại quá nhỏ khi chúng ta đem nó đi mua hàng.
* Thật buồn cười là 1 tiếng đồng hồ trở thành khoảng thời khắc quá dài khi chúng ta dành để trò chuyện cùng cha mẹ nhưng lại quá ngắn ngủi khi ngồi tán gẫu dăm ba câu chuyện phiếm cùng đám bạn bè.
* Thật buồn cười khi dăm ba phút đá bù giờ của một hiệp đấu bóng đá cũng khiến chúng ta khoái chí và hồi hộp đến run người nhưng cũng bằng ấy thời gian thầy cô giáo dạy thêm cho hết bài học lại làm chúng ta cau mày khó chịu.
* Thật buồn cười là chúng ta có thể ngấu nghiến đọc cho bằng hết một cuốn truyện dày 5 – 7 trăm trang nhưng lại thật khó nhọc khi nhìn tới dù chỉ một chương trong cuốn sách giáo khoa lịch sử.
* Thật buồn cười khi mọi người chen chúc và xô đẩy nhau bằng được để có thể giành cho mình một chỗ ngồi ở hàng đầu tiên lúc đi xem bóng đá hay ca nhạc nhưng lại cố tranh giành nhau chiếc ghế cuối lớp.
* Thật buồn cười khi chúng ta cần đến vài ba ngày trời suy nghĩ và cân nhắc để đưa một buổi học bù vào thời khoá biểu của mình nhưng lại sắp xếp được thời gian cho một buổi đi chơi ngay vào phút chót.
* Thật buồn cười là một số người vô cùng khó khăn khi đọc hay giải thích, hướng dẫn cho người khác một bài học nhưng lại rất dễ dàng khi hiểu và truyền bá những câu chuyện ngồi lê đôi mách.
* Thật buồn cười khi chúng ta thật khó khăn nghĩ ra một điều gì đó tốt đẹp để cầu nguyện cho người khác nhưng lại tìm ra đủ thứ để mong ước cho bản thân.
* Thật buồn cười là chúng ta có thể nhanh chóng quyết định đi theo chỉ dẫn của một người hoàn toàn lạ mặt khi chúng ta lạc đường nhưng lại ngại ngần không làm theo lời mách bảo từ suy nghĩ của chính mình.
* Thật buồn cười khi chúng ta thường bị ảnh hưởng quá nhiều bởi những gì người khác đánh giá về mình hơn là những gì mình tự đánh giá về bản thân
Sunday, June 5, 2011
Cung Bảo Bình
Cung Bảo Bình giới thiệu cho chúng ta thấy biểu tượng mang tính thần thoại của Deluge mà chúng ta có thể tìm thấy trong nhiều nền văn hóa, với những vị anh hùng giống như Noah, người mang đến của cải, động vật và con người sống cùng nhau trên một chiếc thuyền lớn. Với điểm đến là vào ngày thứ 7 khi nước thủy triều lên. Loài người không bao lâu nữa sẽ không có gì ngoài cát bụi và bùn. Thượng đế là một người đàn ông có sức mạnh để khởi đầu cuộc sống lại lần nữa. Truyện ngụ ngôn này cho thấy đàn ông thực hiện sự chuyển tiếp từ nhận thức chỉ coi trọng bản thân mình (cung Sư Tử) cho đến khi trí óc được mở rộng thông qua cách quan tâm đến tất cả mọi sự việc diễn ra xung quanh (cung Bảo Bình).
Cô nàng cung Bảo Bình ngược đời với sự nhạy cảm và rời rạc. Cô nàng thích làm việc trong một nhóm, hòa cùng với những người khác về các dự án hay công trình nghiên cứu. Cô nàng có thể là một nhà tâm lý học, và cô ấy sẽ thành công trong những công việc đòi hỏi những kỹ năng khám phá và lắng nghe. Cô ấy luôn lo lắng về việc chăm sóc cho những người khác mà không phải là cho chính bản thân cô ấy. Tự do và hay tưởng tượng, cô nàng có thể có nghề nghiệp thú vị về những điều quanh co khúc khuỷu không được trông đợi, bởi vì dễ dàng chán nản một cách nhanh chóng nếu cô ấy vạch ra cho mình lộ trình thực hiện. Cô nàng có thể là một người phụ nữ kinh doanh xuất sắc, cung cấp cho cô ấy biết mình sẽ bán gì truyền cảm hứng cho cô ấy.
Cô nàng nói rằng cô ấy không hiểu bất cứ điều gì về tình yêu, là thật đấy! Cô ấy không tìm thấy một nửa của mình bởi vì anh chàng mà cô ấy cần chưa thật sự như cô ấy mong đợi, nhưng khi cô ấy mơ về anh ấy sẽ là: cô ấy ca ngợi anh ấy, và không thực sự vui vẻ với anh ấy. Không có hoàn cảnh nào làm cô ấy muốn xâm phạm tới sự tự do trong cuộc sống của người bạn đời, chỉ bởi vì cô ấy không muốn anh ấy xâm phạm đến sự tự do của mình. Cô nàng thích những mối quan hệ vẫn chưa tiến triển hoàn toàn, với những lá thư nồng nàn và những cuộc trò chuyện dài qua điện thoại. Cô nàng là người phụ nữ đáng ngạc nhiên khi ủng hộ cho cuộc sống độc thân nhưng sẽ hạnh phúc nếu được kết hôn, ly dị và quay trở về với chồng cũ chỉ sau một vài tháng! Trong một khoảng thời gian vui vẻ với lối sống như thế, cô ấy chắc sẽ nhận ra một điều rằng hoặc sớm hoặc muộn cô ấy sẽ gởi tất cả những người đàn ông vào một cái bao bì và sẽ kết thúc nó, cô nàng hạnh phúc nhiều khi trở thành một người phụ nữ không chồng. Trẻ con yêu thích tính cách lập dị và hành động ngông cuồng của cô ấy.
Phân Tích Hoàng Đạo Cung Song Ngư
Đã từng xem qua rất nhiều cố sự, phân tích, giải thích về Song ngư. Hầu như đều coi Song ngư như một chòm sao dành cho nữ nhân, động một tí là khóc, là than thở. Đáng tiếc đáng tiếc, nếu Song ngư thực sự là một chòm sao như vậy, có thể sẽ chẳng có ai nguyện làm Song ngư, mà trên lịch sử cũng sẽ chẳng có nhân vật trứ danh Song ngư rồi.
Phần bản chất nhất: hay suy nghĩ.
Đặc điểm bản chất nhất của Song ngư là gì? Thiện lương? Nhu nhược? Ôn nhu? Không phải, tôi nói cho bạn nghe, chính là hay suy nghĩ. (Trong nhiều tình huống, phần lớn là hay suy nghĩ.)
Đúng vậy, tất cả các đặc tính của Song ngư, đều xuất phát từ việc họ suy nghĩ quá nhiều. Có thể trên đời này không có chòm sao nào có thể sánh với Song ngư hiểu rõ tâm lý người khác, hay khả năng phân tích bản chất sự việc.
Bạn có thể nói mình nhạy cảm, thế nhưng một khi loại nhạy cảm này có thể sử dụng một cách đúng đắn, không ai có thể học được cách đọc tâm tư người khác nhanh hơn Song ngư. Ở phương diện này, có một vĩ nhân chòm Song ngư làm cực kì xuất sắc, tên người đó là Chu Ân Lai.
Bởi vì suy nghĩ quá nhiều, cho nên người thuộc chòm Song ngư đều không phải tốt bụng thật sự, chí ít chỉ có bề ngoài tốt bụng mà thôi. Với Song ngư mà nói, thiện lương nếu nói là bản chất, không bằng nói đó là một loại cách sống của Song ngư. Lấy thiện lương làm phương thức sống, đều dễ dàng được người khác tôn kính. Thường thường chòm Song ngư rất nhanh nhận ra điểm này.
Lại nói đến ôn nhu, điểm này, mặc kệ là loại văn chương gì, đều không quên đề cập tới sự dịu dàng của chòm Song ngư. Đúng vậy, Song ngư rất dịu dàng, bởi vì Song ngư có thể nhạy cảm đến mức cảm nhận được những thay đổi rất nhỏ của đối phương, luôn hiểu rõ chuyển biến tâm lý của đối phương, mà thành thạo thay đổi cách ứng xử theo. Cũng có khả năng nhanh chóng nhận ra, lúc nào nên vì bạn gái phủ thêm áo khoác, lúc nào nên dừng công việc, xoay người nói chuyện với người yêu.
Phần không giống người thường: Tín ngưỡng.
Tín ngưỡng của Song ngư chính là không có tín ngưỡng!
Trong thế giới quan của Song ngư, không có gì tuyệt đối đúng hoặc tuyệt đối sai. Nếu như xảy ra một chuyện gì đó, việc đầu tiên họ làm là phải lý giải chuyện này, phân tích đâu ra đó, mà không phải phán đoán xem chuyện này đúng hay sai.
Dưới đây là một đoạn trích dẫn đặc điểm này của Song ngư:
“Nam nhân chòm Song ngư không phiến diện, không tự mình phủ da hươu trên đường mình đi. Hắn sẽ không bình luận về người khác, không thử đi bộ chân trần, cũng sẽ không bình luận người theo chủ nghĩa lõa thể. Thậm chí dù làm những chuyện này, hắn vẫn sẽ am hiểu mà không quá phê bình. Hắn rất ít khi tàn nhẫn lên án, ngược lại còn luôn dịu dàng nhẫn nại, hắn thậm chí còn hiểu được mẹ vợ mình, trên đời này có mấy nam nhân có thể làm thế? Với một tinh thần đồng tình hiếm thấy, bạn bè hắn thổ lộ bí mật với hắn cũng không lo bị hắn đe dọa. Muốn dọa được Song ngư ít nhất cũng cần đến tầm hai tấn bom. Nếu bạn, tôi cùng Song ngư của bạn ngồi chung một phòng, một nam nhân bước vào nói cho chúng ta gã có hơi lo lắng, vì gã trùng hôn, có đến 4 vợ ở bốn tỉnh khác nhau, bạn có thể sẽ trừng mắt thật to nhìn gã, bốc hỏa, nghĩ đến nhà tù là nơi hợp với gã nhất. Tôi có thể khinh thường nói gã là một tên lưu manh đê tiện, nhưng Song ngư của bạn có thể sẽ hỏi: “Bốn tỉnh nào? Anh không yêu bất cứ ai trong số họ?” Song ngư tốt bụng đến ngạc nhiên, nhưng cũng biết phòng chấn. Với hắn, người kia cần nhất là một vị luật sư có thể đồng tình với gã.”
Có một vĩ nhân lợi dụng đặc tính này, kết quả trở thành thần thoại trong giới khoa học, chính là Albert Einstein.
Khuyết điểm trí mạng của Song ngư: Nhu nhược.
Chòm Song ngư trong hiện thực, thực sự cũng làm rất nhiều người thất vọng. Nhu nhược, đa nghi, tự ti, không quyết đoán, không có chủ kiến… Một Song ngư có thể không có toàn bộ các đặc điểm trên, nhưng ít nhất sẽ có một, hoặc hai. Cho dù vĩ đại như Chu Ân Lai, cũng đôi khi khó tránh khỏi có chút không quyết đoán cùng không chủ kiến. Đương nhiên, loại thời gian này cũng không nhiều.
Nguyên nhân tạo nên sự không quyết đoán của chòm Song ngư rất đơn giản. Với cùng một chuyện, dưới mắt Nhân mã, chỉ cần suy xét 2 lựa chọn, mà Song ngư, lại cần suy xét đến 10 dạng, vì họ thật sự nghĩ quá nhiều. Dù là một câu đơn giản, Song ngư cũng sẽ nghĩ đến biết bao ảnh hưởng khác nhau với những người xung quanh, câu ấy sẽ khiến người ta nhìn họ thế nào, có hiểu lầm hay không… (Cho dù nhiều khi Song ngư ít nói ra thành lời.)
Về phần đa nghi, điểm ấy liên hệ tương đối chặt chẽ với tự ti. Tuy rằng Song ngư có thể dễ dàng hiểu ý đối phương, nhìn thấu sự tình, nhưng thường không thể kiên trì với quan điểm của mình. Loại không kiên trì này đại đa số bởi vì chòm Song ngư không muốn chấp nhận sự thật này, hoặc đôi khi cũng vì Song ngư thiếu tự tin với chính mình. Về điểm trước, một ví dụ tương đối nổi bật là con gái chòm Song ngư nếu không được con trai nói rõ ràng dứt khoát, hắn không còn yêu cô nữa, thì vẫn mãi ôm mong chờ, dù trong lòng hiểu rất rõ.
Còn nhu nhược? Điểm này có liên hệ với tín ngưỡng. Nhất định bạn sẽ cảm thấy kì quái, nhu nhược có liên quan gì đến tín ngưỡng?
Tín ngưỡng là một loại sức mạnh rất đáng sợ. Nó có thể khiến một người làm chuyện bình thường không dám làm, có một dũng khí mình không nên có, hi sinh một thứ không nên hi sinh. Mà Song ngư lại là người không có tín ngưỡng nhất định, dù có, bất quá cũng vì tăng thêm chút gia vị cho cuộc sống, hoặc là tìm cho mình một chỗ lánh nạn. Với Song ngư mà nói, việc có thể thư thích, an ổn qua ngày, đều quan trọng hơn bất cứ gì khác. Phú quý như mây bay, quan niệm ấy chính là của Song ngư. Về yêu nước vân vân, Song ngư rượu cơm no đủ có để dữ dội, cũng sẽ không tiếc một số tiền lớn ủng hộ, nhưng đó chỉ là vì tiền đề cho những ngày lành an ổn của mình.
Với đều này, có thể giải thích sự nhu nhược của Song ngư rồi.
Chỉ cần mình và người mình yêu có thể bình an, có gì không thể chịu được? Cái gì tôn nghiêm, cái gì khí tiết, đều chết hết đi. Cho nên chỉ cần có thể bức Song ngư đến tuyệt cảnh, bạn có thể trêu đùa với sự nhu nhược của Song ngư (M: =_=…….) Phạm vi chịu đựng của mỗi Song ngư đều không giống nhau, nhưng giống ở điểm nhiều hơn người bình thường một chút. Nếu như bạn bất cẩn để một song ngư nghĩ mình không còn đường lui, như vậy bạn cần cẩn thận. Song ngư có thể chà đạp lên mọi thứ luật lệ nhân gian, bất cần đạo lý, lại càng không để tâm đến tôn nghiêm hay nhân cách của chính mình. Bạn cần tin điều này, tuy rằng thời điểm này rất ít, nhưng bất quá chỉ vì Thượng Đế không muốn cho chúng sinh thấy được thảm trạng địa ngục.
Ưu điểm lớn nhất của Song ngư: Tình cảm.
So với nói Song ngư là một chòm sao sống vì tình yêu, không bằng nói Song ngư là một chòm sao sống bằng tình cảm.
Với song ngư mà nói, trên thế giới điều quan trọng nhất chính là tình cảm. Để một Song ngư thỏa mãn, không cần gì khác, cũng đã là người hạnh phúc nhất. (Đương nhiên, dưới phần lớn tình huống, không có gì khác, rất khó thỏa mãn.)
Với song ngư, bất luận tình cảm nào cũng đều quan trọng. Tình yêu rất quan trọng, nhưng cũng không quan trọng hơn thân tình trong mắt Song ngư.
Với Song ngư mà nói, tình cảm là đơn thuần, là riêng lẻ. Song ngư có thể tha thứ tất cả cho đối phương, chỉ cần người đó thật lòng đối tốt với hắn. Bạn có thể tội ác tày trời, có thể rượu chè cờ bạc gái gú, cũng có thể trước đây là JN ai cũng có thể làm chồng, có thể là một tên lừa đảo đê tiện vô sỉ, hắn đều có thể tha thứ, chỉ cần Song ngư xác định bạn thật lòng thích hắn, thật lòng tốt với hắn. Thế nhưng xin chú ý một chút, phần lớn Song ngư đều thông minh hơn bạn, đừng tưởng trò diễn kịch của bạn có thể lừa được Song ngư. Bạn có thật lòng thích hắn không, hắn rõ hơn bất cứ ai khác.
Đối với con trai mà nói, con gái Song ngư có thể cho bạn tất cả những gì bạn muốn từ một cô gái, ôn nhu, liều mình yêu bạn, dễ thương (phần lớn là giả vờ đó, Song ngư phần lớn rất thông minh =.=), săn sóc…
Với con gái, con trai Song ngư…. ừm… phải xem vận khí bạn thế nào thôi. Nếu bạn gặp phải một song ngư không có chí khí, không muốn làm việc, thích vui đùa, hơn nữa trên dưới 25 tuổi, hảo tâm nhắc nhở bạn, nên nhanh chóng bỏ hắn đi. Trừ phi bạn là phú bà, có lẽ chỉ tìm một tình nhân (không ai có thể hợp làm tình nhân hơn Song ngư: An toàn vui sướng mà không có tác dụng phụ =.=). Bằng không, bạn sẽ trải qua cuộc sống hôn nhân thê lương nhất thế gian, a men…
Còn nếu bạn gặp được một Song ngư có sự nghiệp, có tiến bộ, có khả năng làm việc, nói thẳng ra là một song ngư thành công trong sự nghiệp, như vậy chúc mừng bạn, bạn là một người may mắn nhất trong hàng nghìn cô thiếu nữ. Nữ nhân có soi mói thế nào cũng không thể đối với một Song ngư có chí tiến thủ trong sự nghiệp yêu cầu nhiều hơn nữa. Bạn có thể có tất cả dịu dàng cùng niềm vui trên thế gian, bao gồm cả những thứ tiền mua được lẫn không thể mua bằng tiền. Song ngư rất thích mang tất cả của hắn dâng cho người hắn yêu, thấy người hắn yêu hài lòng, hắn càng hài lòng. Phần lớn “tất cả” của Song ngư chỉ có tình cảm, mà không có vật chất, nhưng hiện giờ chúng ta đang nói đến loại Song ngư ưu tú nhất, loại Song ngư có khả năng mang cả danh vọng và phú quý tặng cho bạn. Giờ bạn biết mình may mắn đến đâu rồi đi.
Saturday, June 4, 2011
Phân Tích Hoàng Đạo Cung Bảo Bình
Hầu như trong đáy lòng mỗi Bảo bình đều có một đoạn ký ức khắc cốt ghi tâm, một hình dáng vĩnh viễn không thể lãng quên.
Đó có thể chỉ là một đoạn lưỡng tình tương duyệt cực kỳ ngắn, cũng có thể là một mối tình đơn phương, hoặc chỉ là một loại tồn tại trong không gian hư ảo.
Mọi thứ nhìn qua cũng thấy thật yên lặng, thật hài hòa.
Không có kinh thiên động địa, không có thề non hẹn biển, không có hoa tiền nguyệt hạ, không lãng mạn, không ước hẹn, không nóng bỏng. Người cung Bảo bình lý trí và lạnh lùng, đã định trước bất luận loại tình cảm nào cũng vĩnh viễn không bùng cháy được.
Bảo bình không dễ dàng thích một người. Có người nói Bảo bình yêu cầu rất cao, kỳ thực cũng không phải. Bảo bình chỉ là chú trọng cảm giác. Có thể chỉ cần một ánh nhìn thoáng qua, người đó đã hấp dẫn hết lực chú ý của Bảo bình, ánh mắt về sau cũng không thể dời đi nữa.
Dùng một giây đồng hồ để yêu một người, sau đó nỗ lực lãng quên, Bảo bình chính là ví dụ kinh điển cho câu này.
Nhưng hầu như các Bảo bình đều phủ nhận mình đã nhất kiến chung tình, vì luôn tự cho mình là thanh cao, thừa nhận yêu một người kiểu đó như thể đang vũ nhục chỉ số thông minh của mình.
Phần lớn trường hợp có thể là bởi vì, ngay cả họ cũng chưa nhận ra mình đã yêu rồi. Phần lớn Bảo bình thường phi thường trì độn với việc tình cảm, trì độn đến mức gần như lần nào cũng là người biết cuối cùng. Thường dễ xuấy hiện cảm giác ngay cả họ cũng không hiểu, không rõ chính mình muốn làm gì, rồi cảm thấy hoang mang.
Khi đối phương không tỏ rõ tình cảm của mình thì sẽ rút lui, vì nghĩ tình yêu là việc hai bên tình nguyện, không muốn miễn cưỡng đối phương.
Có vẻ rất bị động, chợt nóng chợt lạnh, do dự, cực kì mâu thuẫn. Trước khi hoàn toàn xác định, quyết không dễ dàng yêu một người, vì sợ mất đi. Có lẽ là thiếu cảm giác an toàn, có lẽ là để bảo vệ chính mình, cũng có thể nói là một loại ích kỉ.
Bạn thân của Bảo bình đều giống ở một điểm là đã trải qua rất nhiều thử thách trên thế gian, không chỉ vài, mà có thể đến vài chục năm. Một khi đã được Bảo bình coi như bạn thân, sẽ đào tâm đào phế mà xông pha nơi nước sôi lửa bỏng vì người đó.
Trên xe bus, trên đường, trong thương trường, Bảo bình luôn là nhận nhầm người. Giữa biển người mênh mang, Bảo bình vẫn mãi tìm kiếm một thân ảnh quen thuộc, đến nỗi sinh ra ảo giác.
Khi ấy, Bảo bình đột nhiên rất muốn bật khóc to, vì đột nhiên phát hiện bản thân đã điên cuồng yêu một người, đến nỗi mất đi lý trí, mất đi chính mình. Loại cảm giác thình lình xảy ra này, rất đáng sợ, mà bất lực.
Bảo bình không tích loại cảm giác này, vì không biết nên đối mặt thế nào. Muốn để Bảo bình chủ động theo đuổi, là chuyện vô cùng khó khăn. Trong thế giới của mình, Bảo bình không thể chịu được bị từ chối. Họ yếu đuối như vậy, vô luận biểu hiện kiên cường đến mức nào.
Trước mặt người khác, Bảo bình luôn giữ một bộ dạng vừa vô ưu vừa vô tâm, không muốn để người khác thấy nỗi đau của mình, vì chính cảm giác không an toàn, mà luôn âm thầm rơi lệ ở nơi không một bóng người.
Quên đi, vẫn là giữ kín trong lòng thôi. Cũng không cần phải xấu hổ thổ lộ rồi bị cự tuyệt, cũng sẽ không cần phải yêu nhau thì dễ, sống chung thì khó rồi lại bi thảm chia tay. Như vậy cũng tốt, không ai nhìn ra, mình cũng không quá mất mặt. Rồi lại có thể ra vẻ tiêu sái.
Thế nhưng, vẫn không giống rồi. Cho dù Bảo bình có coi như chẳng để ý, chẳng quan tâm, nhìn cũng không thèm, nhưng mỗi câu đối phương nói ra đều tiến vào tai, rồi không bước ra. Bất luận là loại yêu cầu gì dù quá đáng đến đâu của đối phương, Bảo bình vẫn cẩn thận ra sức hoàn thành thật tỉ mỉ, quyết không nói nửa lời. Hoàn toàn trở thành một nô lệ của tình yêu, dù trên mặt vẫn là biểu tình lạnh lùng, đều là do sĩ diện mà khổ mình.
Dưới tình huống đó, nếu đối phương dùng âm mưu quỷ kế, tận lực trốn tránh gặp mặt hoặc coi như không thấy, điện thoại cũng không nghe hoặc ậm ừ cho có lệ, Bảo bình sẽ cực khổ đến phát điên, bắt đầu nghĩ xem mình đã làm sai ở đâu, nói sai điều gì, sau đó nỗ lực lấy lòng. Cũng không cần nhiều, chỉ cần 2 lần như vậy, Bảo bình sẽ tự hiểu, không nghĩ đến chuyện tại sao như vậy, cũng không muốn biết nữa rồi. Trong lòng nghĩ, thì ra đối phương ghét mình, không muốn nhìn thấy mình. Khi hiểu rồi, sẽ tuyệt đối an tĩnh.
Nhưng còn chưa hết, một thời gian sau, nếu đối phương đột nhiên thay đổi thái độ, Bảo bình vẫn có thể không hỏi chuyện cũ, ân cần như trước, hoàn toàn không bàn đến tôn nghiêm. Chỉ cần có thể vui vẻ ở bên đối phương, quá khứ không còn quan trọng, tương lai không quan trọng, thể diện không quan trọng, tiền tài không quan trọng, thời gian không quan trọng, ngay cả chính mình cũng không quan trọng.
Khác với Thiên bình, mang tình cảm đè nén tận đáy lòng, nhưng bản thân lại bay trong không trung. Quá quan tâm đến đối phương, khiến bản thân lạc lối, hạnh phúc cũng trở thành hư vô.
Không quý trọng bản thân mình, không ai quý trọng nổi bạn.
Bảo bình một khi nỗ lực, đó chính là hoàn toàn, không thể thu hồi
Càng yêu nhiều, càng tổn thương nặng nề.
Sở trường giỏi nhất chính là làm khó mình. Không muốn đối phương khổ sở, không thể làm gì khác đành để bản thân khổ sở. Luôn cho rằng bản thân có thể chịu đựng, nghĩ mình quá kiên cường, mà cho rằng người khác yếu đuối. Không biết, tổn thương kỳ thực là bản thân, chỉ là không biết biểu hiện ra thế nào.
Yêu, từ này với Bảo bình mà nói, quá nặng nề trân quý, không thể nói lên bằng lời. Một khi nói ra, sẽ như món cổ vật, bị khai quật bại lộ trong không khí, rồi trở nên hoàn toàn thay đổi, mất đi giá trị vốn có.
Cho nên, không thể dễ dàng nói ra.
Chỉ cần một lần, Bảo bình đã đem sức lực suốt đời dùng hết. Chỉ vì cố chấp, liền rơi vào đau thương. Tình cảm ấy như acid ăn mòn trái tim đã chết lặng, xuyên sâu tạo thành một lỗ, không thể bù đắp. Thời gian là một chú lùn mạnh mẽ nhất trên thế giới, dần dần phủ lên vết thương, mà không lấp được lỗ hổng ấy. Mỗi khi gió lạnh thổi qua, lại nghe thấy âm thanh thê lương mơ hồ vang vọng, như một bài phúng điếu.
Chỉ cần một lần, Bảo bình đã không còn ảo tưởng, vì vậy mạnh mẽ mang chính mình đập vỡ, cự tuyệt những miếng vá nóng cháy. Vì sợ sẽ là làm tan biến ký ức, sợ làm tan biến hình ảnh rất xa rất xa kia, sợ lãng phí nghìn năm chờ đợi của mình.
Rồi, Bảo bình vẫn trò chuyện vui vẻ như xưa, vẫn thoải mái rộng lượng như xưa, tiếp tục một đoạn tình cảm mới, tha thứ cho tất cả, vì không thể chịu nổi nỗi cô đơn.
Mọi người đều nói, Bảo bình có tâm hoa, thấy ai yêu người đó, Bảo bình sẽ ha ha cười nói “Đâu có? Oan a!” Kỳ thực trong lòng đã rớm máu, trên mặt vẫn cười rạng rỡ, an ủi chính mình. “Ta là ai chứ! Làm sao có thể yếu đuối như thế!”
Có người nói, Bảo bình quá lạnh lùng, quá ích kỉ, tự cho mình là giỏi. Thế nhưng ai hiểu, trái tim Bảo bình rất nhỏ, chỉ có thể chứa một người, cũng không biết thay đổi thế nào. Ngoại trừ người kia, những thứ khác đều là một loại thủ tục.
Bởi vì không thể nói dối, cho nên những lời mật ngọt cũng keo kiệt. Bởi vì ngây thơ, cho nên đến chết vẫn đợi chờ. Bởi vì thiếu dũng khí, cho nên chỉ có thể mở to mắt bất lực buông tha chân ái.
Khi thấy một Bảo bình đang điên cuồng mà vui sướng hoặc bi thương, xin nghìn vạn lần đừng bị mê hoặc, Bảo bình luôn không tự chủ được mà giao phó mình vào vui sướng và bi thương. Kỳ thực cũng không đến nỗi như vẻ vui sướng ấy, hay, cũng không giống vẻ bi thương ấy. Chỉ là khi bi thương, thì thích đeo cho mình một chiếc mặt nạ, mà khi vui sướng, bi thương vẫn không đơn giản buông tha.
Chỉ có nguười chân chính hiểu được Bảo bình, mới có thể thấy trong đáy mắt ấy hàng nghìn tia đau thương không thể nói thành lời, mới hiểu được điều gì khiến Bảo bình không thể lùi bước như vậy, điều gì khiến Bảo bình chợt nóng chợt lạnh bất định như vậy, mới có thể biết được sự kiên cường của Bảo bình chỉ là ra sức che giấu sự yếu đuối của bản thân.
Tử vi thường nói, Bảo bình thường không được người mình yêu quý trọng. Tôi đã từng suy nghĩ, là vì sao đây? Có lẽ đáp án ở ngay trong lòng, chỉ là Bảo bình không muốn thừa nhận mà thôi.
Người cung Bảo bình, trừ việc cần một người yêu mình, bao dung cho tất cả, còn cần một bác sĩ tâm lý.
Thanks Tiểu Điệp đã dịch.
Cung Bảo Bình
(Aquarius - 20/1 - 19/2)
Người thuộc cung Bảo Bình theo đuổi chân lý, tôn sùng tự do và chủ nghĩa nhân đạo. Họ thân thiện với mọi người nhưng không gắn bó keo sơn. Thông minh, luôn hướng tới tương lai, có trí tuệ nhưng thiếu nhiệt huyết, có lòng bác ái nhưng lại lý trí và lạnh lùng.
Người thuộc cung Bảo Bình rất xem trọng bạn bè, đối với bạn bè, họ luôn trung thành, ít khi thay đổi tình cảm. Họ luôn tạo ấn tượng cho người khác là nhân từ, thân thiện, biết thông cảm và dễ thấu hiểu. Tuy vậy họ lại thường giữ khoảng cách với người khác và hơi khó hiểu, một mặt thì vui vẻ giúp đỡ người khác, mặt khác lại giữ sự bàng quan của kẻ đứng ngoài khiến người khác khó thiết lập mối quan hệ thân tình với họ. Người này lấy số lượng hơn chất lượng, và ít khi duy trì quan hệ lâu dài, sâu sắc với ai. Bộ óc ham hiểu biết của họ luôn tìm ra vô khối những điều mới mẻ, chưa khám phá, chẳng chịu giậm chân mãi ở chỗ đã nghiên cứu rồi.
Họ tạo cho người khác ấn tượng là một người ôn hòa, bình tĩnh và có khả năng quan sát khách quan, nhưng bên trong cũng tiềm ẩn tính tình ngang bướng. Khát khao tìm đến tri thức của họ rất mãnh liệt và tích cực, họ giữ được ý chí kiên định và khả năng phán đoán công bằng. Vì có tính tình thẳng thắn, cương trực nên họ rất ghét những kẻ a dua, bợ đỡ. Họ nói ý kiến của mình một cách thẳng thừng, nhưng không bao giờ ép buộc người khác phải theo. Người này tôn trọng cá tính, và cho rằng mọi người được tự do hành xử theo cách mà mình muốn. Thái độ cứng rắn của sao Bảo Bình dễ bị hiểu nhầm thành vô tình vô nghĩa, dễ ảnh hưởng lớn tới các mối quan hệ của họ.
Người thuộc cung Bảo Bình không bằng lòng với hiện thực, rất hay thay đổi, viển vông. Đối với họ, cuộc sống là một thế giới đầy bí hiểm cần được giải đáp. Họ muốn mọi mặt trong cuộc đời mình luôn có sự thay đổi, luôn đòi hỏi những điều tốt đẹp, luôn có quan niệm mới. Người sinh cung này thường bị phê phán về tính khí khó lường. Họ thích nói năng, hành động theo cách mình muốn, không thấy cần phải báo trước cho ai.
Trong mười hai chòm sao, chòm sao Bảo Bình có thể nói là lý trí nhất. Họ có thể thay đổi góc quan sát sự vật bất cứ lúc nào, có thể phân tích khéo léo với những vấn đề phức tạp và dự đoán chính xác những kết quả có thể xảy ra. Ý nghĩ của họ không muốn bị trói buộc bởi bất cứ điều gì. Người này khó nắm giữ như thỏ hoang. Tư tưởng hạy xa đến nỗi người thường khó theo kịp. Người thuộc cung Bảo Bình có thiên hướng đưa mọi thứ vào phân tích – các tình huống, người quen cũng như người không quen. Bị cuốn hút vào việc tìm tòi lời giải cho các bài toán, họ có thể trở nên tọc mạch và thiếu tế nhị đến ngạc nhiên.
Cung Bảo Bình
Sau những người thuộc cung Ma Kết tràn đầy ý thức tuyệt đối là những người thuộc cung Bảo Bình trong đầu óc luôn có những ý nghĩ mới mẻ cổ quái. Bạn thường không suy nghĩ đến một số phương diện cụ thể nào đó của sự việc, mà chỉ một mực thúc đẩy chúng tiến lên. Bạn là một người giàu tinh thần khai thác. Những người thuộc cung Bảo Bình có khả năng tư duy cao hơn bản năng, là nhân vật thuộc phái tiên phong. Thứ bạn thích không phải là hôm qua mà là ngày mai. Người ta thích giao thiệp với bạn là vì tinh thần sáng tạo và tư tưởng khai thác của bạn, phương thức tích cực khi xem xét vấn đề, chủ nghĩa lý tưởng, lòng khoan dung độ lượng và phẩm chất đạo đức cao thượng sinh ra đã có của bạn. Nhưng bạn thiếu thái độ thực tế, sinh ra đã không thể sống một cách bình tĩnh và phàm việc gì cũng không tính toán trước, cuối cùng khiến nhiều người cảm thấy ghét bạn.
Người thuộc cung Bảo Bình có cá tính rất mạnh, bạn hướng đến sự tốt đẹp của nhân gian, nhưng không muốn chịu sự trói buộc gò bó trong tình cảm. Bạn thích làm phong phú tư tưởng của mình, thích đi du lịch để mở rộng tầm mắt, và thích hiểu được quan điểm tư tưởng của mọi người thông qua tiếp xúc với họ. Người thuộc cung Bảo Bình không thể chịu được bất kỳ sự trói buộc nào, bạn cũng không ép mình phải phục tùng bất cứ kỷ luật nào. Bạn khi thì có lý tưởng kỳ lạ, hóm hỉnh hơn người, khi thì lạnh lùng như băng, rất khó hiểu, bạn thường là người khó sống chung. Bạn không thể sống trong sự giả dối, quá cương trực thẳng thắn, sẽ bị cho là quái nhất, thực ra người ta không thực sự hiểu bạn.
Về lý thuyết thì người thuộc cung Bảo Bình biết cách tổ chức lại cuộc sống tinh thần và vật chất của tất cả mọi người. Nhưng trên thực tế thì bạn không có tài năng trong việc phát tích về vật chất bởi vì bạn thiếu những thủ đoạn cần thiết. Những người quen biết và bạn bè thân thích đóng góp vai trò quan trọng trong cuộc đời bạn. Cuộc sống của bạn không thể tách rời bạn bè. Thường thì vào lúc khó khăn, bạn luôn được bạn bè và những người vốn không quen biết giúp đỡ, còn chính bạn cũng luôn sẵn sàng giúp đỡ và hỗ trợ những người vật lộn phiền não khó khăn, đối khi bạn thậm chí không để ý đến của cái của mình. Nếu bạn tin lầm người khác, thì có khả năng dẫn đến thiệt hại lớn về vật chất. Thực ra nếu thật sự liên quan đến vấn đề tiền bạc thì bạn không hề động lòng, nghèo khó hay giàu có không thành vấn đề đối với bạn. Bạn có thể thích ứng được cuộc sống “thắt lưng buộc bụng”, vừa biết cách làm cho tiền bạc không làm mờ đầu óc.
Người thuộc cung Bảo Bình là người khơi gợi tư tưởng mới. Nếu cho bạn hành động hoàn toàn tự do, thì bạn sẽ thể hiện được tài năng làm việc tuyệt vời của mình. Bạn là người sáng tạo, những ý tưởng dồi dào và trực giác nhạy bén giúp bạn dự cảm được tương lai. Rất nhiều nhà viễn tưởng, phát minh thuộc cung này. Người Bảo Bình rất thích phát hiện, khám phá và tất cả những việc liên quan đến khai thác và hàng không vũ trụ. Bạn cũng có thể có những sáng tạo trong các lĩnh vực nghệ thuật như nhiếp ảnh và điện ảnh.
Nam giới thuộc cung Bảo Bình
Thế giới của bạn rất phức tạp, khó hiểu. Bề ngoài giản dị, thẳng thắn, nhưng bên trong thì luôn phân vân khắc khoải trong mâu thuẫn. Thường thì bạn rất nhiệt tình giúp đỡ người khác. Nhưng trong một số trường hợp, bạn cũng thể hiện rất lạnh nhạt và khó gần.
Bạn vừa có cá tính, vừa giàu sức quyến rũ, bạn là người biết cách làm cho người mình yêu rung động. Bạn không muốn làm theo quy định chế độ, cũng không chịu được bất kỳ sự gò bó nào.
Trên thực tế, thứ bạn thích là tình bạn chứ không phải là tình yêu, bởi vì tình yêu sẽ cản trở sự trầm tư siêu hình của bạn: Tôi là ai? Tôi từ đâu đến? Tôi sẽ đi đâu? Nhưng bạn cũng bước vào tình yêu một cách cuồng nhiệt, hoặc lý tưởng hóa tất cả mọi thứ.
Do ảnh hưởng của sao Thổ, nên nam giới Bảo Bình có tính cách tương đối lạnh lùng, cô độc, giàu tính triết lý. Nếu sao Thiên Vương có sức ảnh hưởng lớn thì sẽ làm cho nam giới thuộc cung này trở nên rất hóm hỉnh, thích giao thiệp và rất tò mò với những sự vật mới.
Khi được khoảng 40 tuổi, bạn thường có bước ngoặt cuộc đời không thể tránh khỏi. Bạn sẽ thay đổi cuộc sống của mình, giũ bỏ quá khứ, hướng tới tương lai mới.
- Bạn sẽ rất tâm đầu ý hợp với nữ giới thuộc cung Hải Sư (23/07-23/08), các bạn đều có ham muốn trở thành kẻ mạnh, đều là những người có tài năng.
- Kết bạn đời với nữ giới thuộc cung Song Ngư, nàng sẽ luôn khích lệ bạn về tinh thần và sự nghiệp.
- Nữ giới thuộc cung Thiên Bình nhàn nhã và giàu sức quyến rũ có thể mang lại sức mạnh sáng tạo nghệ thuật cho bạn.
Nữ giới thuộc cung Bảo Bình
Rất tò mò, thường hòa tan nguyện vọng mãnh liệt và tinh thần độc lập với nhau. Bạn là người phản tập tục và không chịu phụ họa theo người, nói chuyện và làm việc luôn theo hứng thú của mình.
Bạn muốn việc gì cũng có thể tự lựa chọn và hành động. Tuy nhiên, phản ứng của bạn rất khó dự liệu, đôi khi thậm chí còn làm cho người ta hoài nghi về mức độ lý trí của bạn, nhất là trong tình yêu. Tình cảm của bạn có liên hệ mật thiết với sức tưởng tượng của bạn, bạn không những thích người trong hiện thực, mà còn thích những người bước ra từ trong ảo giác. Thực ra thì long bạn luôn ngừng lại trong tình yêu, nhất là khi sao Kim hay mặt trăng ở trong thiên cung đồ ngày sinh của bạn. Bạn dễ cực đoan, có thể có một tình yêu với trái tim thuần khiết nhất, lý tưởng nhất, cũng có thể trở nên hoàn toàn lạnh nhạt vô tình. Đừng bao giờ để bạn thất vọng, nếu không sẽ mất bạn mà không thể cứu vãn nổi. Thế nhưng, khi bạn thật sự phát hiện ra tình yêu của mình thì bạn sẽ dâng hiến cho người yêu toàn bộ trí tuệ, sự chân thành và tất cả mọi thứ mà bạn đang có.
Đời sống tình yêu của bạn rất lãng mạn, bạn mong muốn phát triển mối quan hệ yêu đương vĩnh hằng dựa trên cơ sở tình bạn. Đối với bạn, độc lập tự chủ đáng quý hơn việc thỏa mãn đời sống tình ái đơn thuần. Do đó, chống của người phụ nữ thuộc cung Bảo Bình phải chú ý tôn trọng tính cách này của vợ. Như thế tình yêu của các bạn mới phát triển lành mạnh.
- Nam giới thuộc cung Hải Sư sẽ có thiện cảm với bạn, các bạn có chung nguyện vọng và hoài bão trong sự nghiệp.
- Lòng ham hiểu biết và tình bạn chân thành của nam giới thuộc cung Song Tử sẽ làm rung động tơ lòng bạn. Các bạn sẽ sống hòa hợp trong sự tâm đầu ý hợp.
- Linh cảm và sự hướng tới cái đẹp của nam giới Thiên Bình sẽ thách thức tình yêu của nữ giới thuộc cung Bảo Bình.
Tính cách cơ bản của những người thuộc cung Bảo Bình vào những ngày khác nhau
Sinh ngày 21/01-31/01
Đặc trưng tính cách: Bạn là người có cá tính mạnh và tính cách cổ quái. Bạn học rộng nhiều tài, giàu sức sáng tạo và tinh thần độc lập. Bạn là người khoan hậu, tình cảm mềm yếu, không thích thô bạo vô lễ, trong lòng tràn đây nguyện vọng tốt đẹp.
Nguồn động lực: Tinh thần sáng tạo
Sinh ngày 01/02-09/02
Đặc trưng tính cách: Tài năng hầu như tập trung toàn bộ vào trí lực hay cuộc sống tinh thần. Bạn có tầm nhìn rộng, tư tưởng linh hoạt, có trực giác nhạy bén, giàu óc hài hước. Bạn rất dễ chung sống, nhưng luôn có thái độ cẩn thận, khiến người ta có cảm giác xa lạ. Bạn có hứng thú sâu sắc với những sự nghiệp có tính khai thác, phát minh sáng tạo, khoa học mũi nhọn, cải cách đổi mới và thần học. Những người xung quanh có thể ảnh hưởng rất lớn đối với cuộc sống và sự nghiệp của bạn.
Nguồn động lực: Trí lực
Sinh ngày 10/02-19/02
Đặc trưng tính cách:Có trực giác nhạy bén, đầu óc biết tư duy mạng lại cho bạn tinh thần sáng tạo, thiên bẩm trí lực thật sự và linh cảm nghệ thuật sẽ thể hiện trong sự nghiệp, nhưng cũng dẫn đến sự không tưởng Utopia của bạn. Những người sinh ra trong ngày này thường không thật thích ứng với quy luật sinh hoạt hàng ngày. Yêu đượng hoặc kết hôn sẽ ảnh hưởng sâu sắc đến số mệnh và tương lai của bạn. Bạn có khuynh hướng tư tưởng độc lập tự chủ hoặc chủ nghĩa độc thân.
Nguồn động lực: Dự kiến
Những người nổi tiếng cung Bảo Bình tiêu biểu: Mozart, Reagan, Lincoln, Edison
Hà Nội 02/06/2010 (Sưu Tầm)
Bản thân mình thấy khá đúng ^_^
Wednesday, June 1, 2011
MỘT TÂM HỒN CAO THƯỢNG
giáo viên người Anh. Mỗi khi kể, ông thường không cầm được nước mắt, xúc
động nghẹn ngào. Ông nói:
Nhà tôi ở một phố giữa Thủ đô Luân Đôn. Một hôm, tôi vừa ra khỏi cửa thì gặp
một cậu bé chừng mười hai, mười ba tuổi ăn mặt tồi tàn, rách rưới; mặt mũi gầy
gò, xanh xao; chìa những bao diêm khẩn khoản mời tôi mua giúp một bao.
Tôi mở ví tiền và chép miệng:
-Rất tiếc là tôi không có xu lẻ.
-Thưa ông , không sao ạ.Ông cứ đưa cho cháu một đồng tiền vàng . Cháu chỉ
chạy loáng một lát đến hiệu buôn để đổi, rồi hoàn lại cho ông tiền lẻ còn thừa .
Tôi chăm chú nhìn cậu bé và lưỡng lự :
-Thật chứ ?
-Thưa ông , thật ạ. Cháu không phải là một đứa dối trá.
Nét mặt của cậu bé trông rất cương trực và tự hào tới mức làm tôi tin và giao
ngay cho cậu một đồng tiền vàng. Nhưng năm phút, mười phút, rồi mười lăm phút
trôi qua mà vẫn không thấy cậu trở lại. Tôi bắt đầu nghi ngờ cậu bé. Nửa giờ sau,
chờ mất công, tôi lững thững tiếp tục cuộc dạo chơi và tự nhủ:'' Cần rút kinh
nghiệm, không nên tin vào bọn trẻ này''!
Vài giờ sau, khi trở về nhà, tôi ngạc nhiên , thấy có một cậu bé đang đợi tôi
.Diện mạo cậu bé này rất giống cậu bé đã cầm tiền của tôi, nhưng nhỏ hơn vài tuổi
, gầy gò , xanh xao hơn và thoáng một nỗi buồn tuyệt vọng:
-Thưa ông , có phải ông vừa đưa cho Rô-be một đồng tiền vàng không ạ ?
Tôi kẽ gật đầu . Cậu bé tiếp :
-Thưa ông , đây là tiền lẻ hoàn lại. ... Rô-be nhờ cháu ... mang đến trả ông…
Rô-be là anh cháu… chúng cháu mồ côi… Anh cháu không thể mang tiền trả ông
được.. vì anh ấy bị xe chẹt… đang nằm ở nhà và khó lòng… sống nổi…
Em bé không nói được hết câu vì những tiếng nấc xé lòng. Tôi sững sờ cả
ngườI, tim se lạI vì hốI hận, hỏI dồn:
-Vậy bây giờ Rô-be ở đâu? Hãy đưa tôi đến.
Sau khi dừng lạI một chút trước chiếc hầm nhỏ của một căn nhà đổ nát, em bé
nói:
-Thưa ông, đây là nhà của chúng cháu.
Trong một góc tối của căn hầm, cạnh chiếc bếp lò cũ kĩ đã tắt ngắm từ lâu,
giữa một đống giẻ rách, tôi nhận ra Rô-be nằm dài, bất động. Mặt em lúc này
trắng bệch. Một dòng máu đỏ từ trán chảy xuống.
Rô-be đưa mắt nhìn về phía tôi, giọng thều thào, yếu ớt:
-Thưa ông, ông hãy lạI gần đây.
Tôi quỳ xuống bên em, cầm lấy bàn tay em- bàn tay khẳng khiu, gầy gò, đáng
thương, lạnh ngắt.
-Sác-lây, em đưa tiền trả ông rồI chứ?
Cậu bé gật đầu, mắt vẫn sưng mọng.
-…Ôi! Đấy, ông xem, cháu không phảI là đứa dối trá mà.
Tôi cúi sát xuống người em, cầm lấy bàn tay em, hôn vào chỗ trán bị thương
nứt rạn và nói với Rô-be rằng:” Em hãy bình tâm, dù bất cứ tình huống nào, tôi
cũng sẽ nuôi nấng Sác-lây cho em”. Tôi nói dịu dàng, âu yếm an ủI Rô-be, để cái
chết của em được thanh thản.
Bàn tay khốn khổ của em nằm gọn trong tay tôi lạnh dần, lạnh dần…
Em bé nghèo túng của tôi đã từ giã cõi đời quá ngắn ngủi như vậy đấy. Cái
chết đó làm cho tôi thấy rằng, trong cuộc đời tôi chưa hề được thấy một cử chỉ,
hành động nào đẹp đẽ, cao cả như vậy. Một tâm hồn vô cùng cao thượng ẩn náu
trong một em bé sống trong cảnh rất đỗI cực khổ nghèo nàn.
(Theo Truyện ngắn nước Anh)
•
Danh ngôn:” Chỉ có tính tự lập và tự trọng mới có thể nâng chúng ta lên
trên những nhỏ nhen của cuộc sống và những bão táp của số phận”.
A.X.Pu-skin.
Monday, May 16, 2011
Trích Dẫn Chơn Lý Tổ Sư Minh Đăng Quang
| Trích Dẫn Chơn Lý Tổ Sư Minh Đăng Quang | |
| Tin tức Phật giáo Trích Dẫn Chơn Lý Tổ Sư Minh Đăng Quang Dưới đây là những lời dạy của Tổ Sư Minh Đăng Quang được rút ra từ những bài Chơn Lý trong bộ Chơn Lý 69 cuốn của Tổ sư. TRÍCH TINH HOA GIÁO LÝ 1. Người mà giác ngộ chơn lý, mới biết đường đi, đi tới cảnh cao siêu tốt đẹp của tâm hồn, vĩnh viễn, chắc thiệt, yên vui; mới gọi ta, của ta, mới có lý nghĩa, mới là ích lợi. Hết mê lầm. Không loạn vọng. Không sở chấp chi nữa hết. Chơn Lý VŨ TRỤ QUAN 2. Vui đạo lý vĩnh viễn hơn vui thiện. Vui thiện nhẹ cao hơn vui ác. Vui ác, vui vật chất là gốc khổ sầu tai họa. Chơn Lý NGŨ UẨN 3. Người là lòng thương yêu gia đình. Trời là lòng thương yêu xã hội. Phật là lòng thương xót cả chúng sanh. Các bậc ấy thảy quên mình mà biết lo cho kẻ khác, nên muôn loại thảy kính vì. Chơn Lý THẬP NHỊ NHÂN DUYÊN4. Quan hệ nhất là chữ ái chia tẽ hai đường: Người đứng trên chữ ái là Chư Phật, kẻ nằm dưới chữ ái là chúng sanh. Điều đó đáng cho chúng ta thận trọng! Chơn Lý Thập Nhị Nhân Duyên5. Người tà kiến thì đi sâu vào trong chốn khổ mịt mờ đen tối, nếu quay trở lại chánh kiến tức nhiên giải thoát, xán lạn vui tươi. Chơn Lý BÁT CHÁNH ĐẠO 6. Đạo chánh là bởi thiện lành, không ác quấy. Ấn chứng của đạo là sự vui tươi, không khổ nhọc. Chơn Lý BÁT CHÁNH ĐẠO7. Có giữ giới vạn vật mới tốt đẹp, có thiền định chúng sanh mới sống đời. Có trí huệ các pháp mới trọn lành trong sạch. Chơn Lý CÓ VÀ KHÔNG8. Trong thế gian, bằng không có sự vô thường, ẩn hiện, tương đối thì không bao giờ có cái thường và tuyệt đối. Nếu không có thường và tuyệt đối, thì chúng sanh chẳng bao giờ được hạnh phúc kết quả tốt đẹp tối cao. Vậy nên vô thường tương đối là tiến hóa, là không khổ, là có, là sống đời đời, là thiện, là huệ, là chơn. Chơn Lý CÓ VÀ KHÔNG9. Có để đặng chơn như, không để đặng chơn như, trung để đặng chơn như, chấp gồm ba pháp để đến chơn như không chấp cũng chơn như. Chơn như mới thiệt là có, chơn như mới thiệt là không, chơn như mới thiệt là ta, là Phật. Vậy ta chỉ cần biết chơn như là đủ. Chơn Lý CÓ VÀ KHÔNG10. Kẻ giác ngộ chơn như rồi, thì giải thoát ra khỏi tất cả sở chấp không còn giả vọng nên gọi là chơn như toàn giác trọn sáng trọn lành. Chơn Lý CÓ VÀ KHÔNG11. Pháp bảo là thầy của Phật, là thầy của Tăng và chúng sanh. Vậy nên chúng ta mau mở trí ra mà chứa đựng Pháp bảo. Vì trong đời Pháp bảo là quý hơn hơn hết. Chơn Lý CÓ VÀ KHÔNG12. Kẻ thiện lành dầu câm cũng biết nói, nói lời lành ai cũng mến. Kẻ ác dầu học giỏi cũng như câm, vì nói chẳng ai nghe. Chơn Lý SANH VÀ TỬ13. Lòng thương có hai cách: thương mà được yên vui cứu khổ cho nhau hay thương mà rối khổ vì nhau, để giết hại lẫn nhau về sau; hay là cái thương tâng hót bên ngoài xác thịt giả dối và cái thương chắc thật vĩnh viễn trong tâm hồn. Đức Pgật khi xưa có dạy rằng: Lòng thương phải có, mà dục vọng thì đừng. Ấy vậy cái thương đây quý báu tốt đẹp biết bao nhiêu. Chơn Lý NAM VÀ NỮ14. Lòng thương có cao có thấp, có sạch, có dơ, có trúng, có trật. Thương ngay thẳng là đến Niết Bàn sống mãi, thương tà vạy là sa địa ngục diệt vong. Chơn Lý NAM VÀ NỮ15. Than ôi! Đồ vật giết người, mà nào phải nó ác, ác là tại người, người giết người, chớ ai vào đó mà giết người; Người chết là tại vật chất của cải: chính ta tạo ra có nó, để nó giết ta; vậy kẻ muốn sống yên vui, há đi nắm lấy nó, tự đâm chém chôn mình sao? Chơn Lý CHÁNH ĐẲNG CHÁNH GIÁC16. Tinh thần không là con ma, xác thịt không là khúc gỗ; làm để ăn, lành để sống, nào ai có ăn mà không sống, nào ai có sống mà không ăn? Ăn và sống phải dung hòa cần thiết mới được. Chơn Lý CHÁNH ĐẲNG CHÁNH GIÁC 17. Tài thí pháp thí dung hòa nuôi đạo, là phận sự của tất cả, đừng ai chia xẻ mà bị đau đớn, và phải biết kính trọng đạo. Vậy nên Tăng không xin, mà tự cư gia phải lo bố thí, cư gia không hỏi mà tự Tăng phải tìm dạy. Chơn Lý CHÁNH ĐẲNG CHÁNH GIÁC18. Ấy vậy chúng ta nên hiểu rằng: Người tội sanh pháp luật chớ không phải pháp luật sanh người tội. Pháp luật cai trị kẻ ác chớ không phải áp chế người hiền. Luật pháp để đem người ác đến chỗ hiền. Muốn cho người hiền và kẻ hiền rồi thì phải lo tu học, tìm hiểu công lý lẽ thật, đặng đến chỗ yên vui cực lạc, chớ khá tự cao đứng hoài mỏi cẳng, sa ngã té rớt xuống hố ác khốn họa không nên vậy. Cách ngôn: Công lý hơn pháp luật! Chơn Lý CÔNG LÝ VŨ TRỤ 19. Biết quý báu hơn không biết, có biết mới hết mê lầm chấp trật, khổ sở nạn tai … Chính biết là ta, là mục đích của chúng sanh, là chơn lý của cuộc đời, là tinh ba của vũ trụ. Chơn Lý KHẤT SĨ20. Nếu tham sân si không diệt, thì người ta với cỏ cây thú có khác chi nhau. Chơn Lý KHẤT SĨ21. Người mà không học như mù đôi mắt, như xác chết không hồn, dầu mà có bị lửa đốt co ngoe, cử động như nói, như ăn, như đi, như làm đi nữa, thì kẻ ấy có khác nào hình đất, khúc cây, nào có biết chi vui hay mùi vị của cái sống. Chơn Lý KHẤT SĨ22. Nếu ta sống có ích lợi cho người, thì người khác họ cũng sẽ sống có ích lợi lại cho ta. Chơn Lý Y BÁT CHƠN TRUYỀN 23. Giới luật là y bát là Khất Sĩ. Khất sĩ là định huệ. Nếu khất sĩ không có tu về định huệ dầu mà có trì giới không đi nữa, cũng chưa gọi được trọn là Khất Sĩ. Chơn Lý Y BÁT CHƠN TRUYỀN24. Thà chết trong sạch yên vui, hơn là sống nhơ bẩn rối khổ. Còn bằng chúng ta tham sống sợ chết, thì cũng nên lựa lấy món ăn nào ít tội ác một chút mà ăn, chẳng là bớt rối khổ được yên vui dễ chịu. Chơn Lý ĂN CHAY25. Người có định thì thân khẩu ý mới trong sạch, tuy ít nói mà nói hay, tuy ít làm mà làm nên, tuy ít nhớ mà nhớ phải, là được kết quả yên vui biết bao nhiêu! Chơn Lý NHẬP ĐỊNH26. Sự tu hành cũng như ăn cơm để sống, điều ấy vốn không mau chậm, hay là đường quanh nẻo tắt gì cả. Vậy nên chúng ta hãy nên chậm rãi mà đi. Chơn Lý NHẬP ĐỊNH27. Con người nếu làm được cái khó, cái hơn người, cái tiến hóa, thì mới được gọi là bậc siêu nhân. Chơn Lý NHẬP ĐỊNH28. Hơn thì chớ chắc hơn, kém thì nên gọi kém. Vậy mỗi ai nấy lo tu học, chẳn là hay hơn hết, dòm ngó nhau mà làm gì. Chơn Lý CƯ SĨ29. Chẳng phải là sự học giỏi thông minh mà thành công. Người ta dầu học bực nào, nhưng nếu ác, thì oan trái nặng nề, bắt buộc phá hại, đốc xúi kéo lôi, dễ gì tự chủ mà hòng làm nên kết quả. Chơn Lý CƯ SĨ30. Bước chân vào cõi đời gian nguy, người cư sĩ phải cần đem theo giới định huệ. Vì không thể nào với cái tham sân si mà được sống đời nên công kết quả cho được. Chơn LÝ CƯ SĨ31. Hôt giống thú là: thân, khẩu, ý ác. Hột giống người là: thân, khẩu, ý nhơn. Hột giống Trời là: thân, khẩu, ý thiện. Hột giống Phật là: thân, khẩu, ý chơn. Chơn Lý TÂM 32. Người chân thật ai cũng kính yêu. Kẻ vọng giả nhiều người khinh bỉ. Chơn Lý TÂM33. Người ta thường tắm mưa, nước rớt trên đầu không sao, chớ đất rớt trên đầu thì ai cũng phải bị hại. Cũng giống như vậy, lời đạo đức từ trên dạy xuống thì ai cũng nên, lời ác trược đè dạy thì ai cũng phải khốn lụy. Chơn Lý TÁNH THỦY34. Một kiếp tu hành, ngàn đời rãnh khổ; một thời ngộ đạo, vạn thuở an vui. Chơn Lý HỌC CHƠN LÝ35. Chơn lý như mặt trời, pháp lý như đèn sao, thế sự như hang tối. Vậy nên cái học của chúng ta là học chơn lý, thấu chơn lý mới gọi là bậc thạt học. Chơn Lý HỌC CHƠN LÝ36. Tất cả các pháp là để đến với Hoa Nghiêm. Tất cả giáo lý là để đến với chơn như. Tất cả sự học là để đến với chơn lý. Chơn Lý HỌC CHƠN LÝ37. Lời nói của người tu, ví như hoa sen, việc làm của người tu, ví như lá sen, ý niệm của người tu, ví như gương sen, cả thảy các pháp đều ở trên cao, không trung, và không còn phải ô nhiễm nước bùn theo thế sự. Chơn Lý TRÊN MẶT NƯỚC38. Pháp tự nó vốn đâu có hưng hay mạt mà mạt là chỉ tại nơi người làm mạt đó thôi!.. Người tà chớ đâu phải đạo không chánh, người mạt chớ đâu phải pháp không hưng. Chơn Lý CHÁNH PHÁP39. Lúc đắc đạo cũng như lúc mới phát tâm cầu đạo, sự cố gắng tinh tấn là kết quả. Chơn Lý CHÁNH PHÁP40. Cúng tế để biết khiêm nhường kẻ chết, đặng không ngang bạo giết hại người sống, mang ơn mến đức mà thờ, nghe dạy là lạy, biết kỷ niệm lịch sử mà giữ mình, có như thế mới tập tánh nên người minh đức. Chơn Lý CHÁNH KIẾN41. Cõi Niết Bàn là lòng từ bi bình đẳng, tất cả chúng sanh chung là sự trong sạch không nhơ uế, là sự sáng láng của trí tuệ, là sự im lặng của tâm chơn, chớ không phải ở đâu cả. Chơn Lý TAM BẢO42. Ngày xưa ít học mà nên nhiều, ngày nay học nhiều mà nên ít, là bởi trọng học tài quên tu đức. Chơn Lý TÔNG GIÁO43. Phép linh là phụ thuộc, chỉ có trí huệ, tâm chơn mới thật là của cải! Chơn Lý THẦN MẬT44. Một cục sắt đỏ dưới nhát búa của người thợ rèn lửa văng tứ phía, cục sắt ấy bể lần. Sự phóng tâm loạn vọng làm tổn hại tâm người cũng y như thế. Chơn Lý THẦN MẬT 45. Địa ngục vô số đếm! Tâm địa ngục nhốt trói cũng gọi là địa ngục! Cái khổ ép ngặt cũng là địa ngục! Tham sân si cũng là địa ngục! Sự ích kỷ cũng là địa ngục! Địa ngục lớn địa ngục nhỏ, tùy theo việc làm, lời nói ý niệm, giáo lý chẳng hay cùng. Chơn Lý GIÁC NGỘ46. Cảnh giới địa ngục là sắc thân ác khổ, chết là thất bại. Cảnh giới thiên đường là thức trí thiện vui, sống và thành công. Còn cảnh giới Niết Bàn là chơn tâm tuyệt đối, bình đẳng sáng rỡ, không có chi chi cả. Chơn Lý GIÁC NGỘ47. Tâm Niết Bàn yên hơn cảnh Niết Bàn, trí thiên đường vui hơn là cảnh thiên đường, thân địa ngục khổ hơn là cảnh địa ngục, vì cảnh ngoài dễ mau dời đổi, chớ cảnh trong thì thì khó lâu dời đổi đặng. Vì thế nên kẻ đã giác ngộ rồi, thì không chăm chú những việc bên ngoài kia nữa. Chơn Lý GIÁC NGỘ48. Chúng ta nên biết tự mình biết ghê sợ tội lỗi, hổ thẹn tội lỗi, và dứt trừ tội lỗi của chính mình, tốt hơn là để người chế trị. Chơn Lý GIÁC NGỘ49. Phật là người giác ngộ, Chúng ta sớm nên giác ngộ. Vì sự giác ngộ tâm chơn quý báu hơn cái thiện lành thức trí, và cái thiện lành thức trí cần ích hơn là sắc thân vật chất, ác quấy, tội lỗi, danh vọng, vui chơi, cái có nơi ngoài tứ đại. Chơn Lý GIÁC NGỘ50. Người ở đời nếu không tu thì khó sống an vui, mà tu sái phaép thì lại càng khó sống an vui hơn nữa. Chơn Lý KHUYẾN TU51. Khi chúng ta bị người đánh đập, thì chúng ta vội đánh lại họ, mà chẳng chịu tự đánh lấy cái nết hạnh xấu xa, không nghiêm chỉnh của mình. Chơn Lý ĐI TU52. Kẻ trí trau tâm, chớ chẳng giồi thân. Nói ít mà nên. Làm ít mà hay, lo ít mà đặng, là bởi nơi tâm đã trọn tốt. Một người địa ngục tối cao quan trọng, mà tâm tánh xấu xa, thì cơ thâm họa diệt thâm, chớ có ích chi mà chúng ta vội tìm tham muốn. Chơn Lý ĐI TU53. Tài học sao cho bằng đức hạnh. Đức hạnh mới được bền dài cao quý hơn. Chơn Lý ĐI TU54. Hạnh phúc của ta ở nơi tâm ta; sự nghiệp của ta lớn nhỏ là tùy nơi tâm ta lớn nhỏ. Đạo quả trong ngoài, kết thành một lượt không mau không chậm Chơn Lý ĐI TU55. Trong đời ai cũng phải ăn mà sống. Nhưng bởi có cái sống trước. Vậy thì muốn sống là chớ sát sanh, muốn ăn thì không nên trộm cắp. |
| LAST_UPDATED2 |
Saturday, May 7, 2011
Bố Thí Và Tử Vi
-
12) Những tổ chức của linh hồn 12.1) Sự phân chia linh hồn - Vào lúc bắt đầu, chỉ có Thượng Đế/Nữ Thượng Đế/Tất Cả Là Như ...
-
8) Hàn gắn sáu thân thể thấp - Sáu khía cạnh thấp của một người gồm các thân thể vật lý, tình cảm, trí, astral, ether và nh...
-
Đây không hẳn là câu chuyện hoàn chỉnh với đầy đủ những tình tiết hồi hộp hấp dẫn. Đó chỉ là hình ảnh của một cô gái đang khóc trên đường...
