Thursday, December 23, 2010

Chiếc băng gạc cho trái tim

Chiếc băng gạc cho trái tim

Mẹ, mẹ đang làm gì thế? Cô bé Susie chỉ mới 6 tuổi hỏi mẹ.

- Mẹ đang nấu món thịt hầm cho cô Smith hàng xóm cưng à!

- Vì sao ạ! - Susie thắc mắc.

- Vì cô Smith đang rất buồn con ạ! Con gái cô ấy vừa qua đời và trái tim cô ấy đang tan nát. Chúng ta sẽ chăm sóc cô ấy một thời gian - Bà mẹ dịu dàng trả lời.

- Tại sao lại thế hả mẹ? Susie vẫn chưa hiểu.

- Thế này nhé con yêu. Khi một người rất buồn, họ sẽ không thể làm tốt ngay cả một việc rất nhỏ như nấu một bữa tối hay một số việc vặt khác. Vì chúng ta cùng sống trong một khu phố và cô Smith là hàng xóm của gia đình mình, chuúng ta cần phải giúp đỡ cô ấy. Cô Smith sẽ không bao giờ còn có thể nói chuyện, ôm hôn con gái của cô ấy hoặc làm bất cứ điều gì mà mẹ con mình có thể làm cùng nhau. Con là một cô bé thông minh Susie. Con có thể nghĩ ra cách nào đó để giúp đỡ cô ấy?

Susie suy nghĩ rất nghiêm túc về những điều mẹ nói và cố gắng tìm cách góp phần giúp đỡ cô Smith. Vài phút sau, Susie đã ở trước nhà cô Smith, rụt rè bấm chuông. Mất một lúc lâu cô Smith mới ra mở cửa :" Chào Susie! Cháu cần gì?". Susie cảm thấy giọng của cô Smith rất nhỏ, khuôn mặt của cô rất buồn rầu, như thể cô vừa khóc vì mắt cô hãy còn đỏ mọng nước.

" Mẹ cháu nói con gái của cô vừa mới qua đời và cô đang rất buồn vì tim cô bị thương - Susie e dè xòa bàn tay ra. Trong lòng bàn tay của cô bé là một chiếc băng gạc cá nhân - Cái này dùng để băng cho trái tim của cô ạ". Như để chắc chắn Susie nói thêm:" Cháu đã dùng vài lần và nó rất tốt". Cô Smith há miệng kinh ngạc, cố gắng không bật khóc. Cô xúc động quì xuống ôm chặt Susie, nghẹn ngào qua làn nước mắt: " Cảm ơn! Cảm ơn cháu yêu quí! nó sẽ giúp cô rất nhiều!"

Chiếc băng gạc nhỏ bé nhưng điều kỳ diệu của Susie đã đem đến sự ấm áp cho trái tim tuyệt vọng của cô Smith. Kể từ đó cô gài chiếc băng gạc vào một xâu chìa khóa nhỏ và luôn mang theo bên mình như một sự nhắc nhở phải quên đi nổi buồn đau và mất mát.

Khi phải chịu đựng một nổi đau quá lớn thật không dễ để nhận ngay ra rằng vết thương ấy rồi cũng sẽ lành. Chiếc băng gạc nhỏ bé của Susie trở thành biểu tượng của sự hàn gắn nổi đau và biến tất cả niềm vui, tình yêu, hạnh phúc cô đã có cùng con gái trở thành những kỷ niệm êm đềm dịu ngọt chứ không phải là gánh nặng đeo vào tâm hồn đến suốt cuộc đời.


Hạnh phúc không có giá

Tiền không làm nên hạnh phúc. Chắc chắn, để sống một cuộc sống yên bình, con người cần phải có được những vật dụng tối thiểu và không phải lo lắng về ngày mai. Vì sẽ rất khó để được hạnh phúc nếu người ta cứ sống ở ngưỡng cửa của sự đói nghèo. Nhưng nếu nói rằng một cuộc sống hạnh phúc được dựa trên con số của các tài khoản ở ngân hàng và số lượng những chiếc xe máy hay ô tô đắt tiền hoặc những chiếc vô tuyến màn ảnh rộng Plasma... thì các cô công chúa ngày nay cũng không hạnh phúc hơn các cô công chúa trong các câu chuyện thần tiên ngày xưa. Vậy thì, hảy ngừng tin vào những luận điểm cho rằng sự tích trữ của cải là phương tiện duy nhất để bạn biết được thế nào là hạnh phúc tuyệt đối.

Muốn nhiều phải có ít!

Ý tưởng về sự giàu có là nguồn gốc của niềm vui dường như đã ảnh hưởng đến khát vọng và lối sống của chúng ta. Mới đây thôi, một nhà tâm lý học người Mỹ đã chứng minh rằng lối sống bị xã hội áp đặt đã khiến cho cuộc sống của chúng ta trở nên bất hạnh.

Rõ ràng, những người mà mục đích duy nhất của họ là có được nhiều tiền, sự nổi tiếng, nhà cao cửa rộng và những chiếc ô tô sang trọng... là những người đã khiến cho cuộc sống của họ trở nên không thỏa mãn nhất.

Họ thường phải đối mặt với sự lo âu và trầm cảm. Sự chất đống của cải vật chất chẳng an ủi được điều gì ngoài túi tiền của chúng ta. Tuy nhiên, rất nhiều người trong số chúng ta có phản xạ mua sắm để được tự làm mình thỏa mãn. Nhưng hạnh phúc nho nhỏ này sẽ là rất ngắn ngủi...

Một cuộc sống đơn giản hơn

Theo các tác giả nghiên cứu khác, cần phải đi xa hơn vấn đề mua sắm hàng ngày của chúng ta. Chính xã hội sẽ phải thay đổi.

Thực tế đã chứng minh rằng với những mục đích vật chất mà xã hội đặt ra như vậy đã gây ra ảnh hưởng đến khát vọng và lối sống của người dân. Nên nhớ rằng làm giàu và hưởng thụ không phải là cách duy nhất để tồn tại và có được hạnh phúc.

Đừng quên rằng những niềm vui lớn lao nhất thường là những niềm hạnh phúc nhỏ nhoi nhất của cuộc sống hàng ngày. Hạnh phúc trốn ở đâu? Nhưng nếu hạnh phúc không tự mua được vậy thì đâu là chìa khóa của tinh thần?

Theo các nghiên cứu khác của người Mỹ, chìa khóa dẫn đến hạnh phúc cá nhân thì rất nhiều nhưng về cơ bản hạnh phúc của con người có được dựa trên những tiêu chí sau:

* Cảm tưởng được tự do và tự chủ

* Cảm tưởng được là người có ích

* Có được những mối quan hệ khắng khít với người thân

* Đánh giá được bản thân mình.

Từ những tiêu chí trên đây, mỗi người hãy tự tìm cho mình những chìa khóa của sự thoải mái riêng, hạnh phúc riêng dựa trên danh mục không tồn tại.


Lý Thanh Thảo (Femme Actuelle)

Hãy luôn vui vẻ và mỉm cười trong mọi hoàn cảnh

Có người nói rằng "cuộc sống sau bi phải là hài". Và cũng có người nói rằng cuộc sống sẽ hạnh phúc biết bao cho những người biết cách trở về với sự hồn nhiên của chính mình, với nụ cười tươi vui thật sự mà ngày nay thường hiếm hoi trong cuộc sống đầy ắp công việc và căng thẳng nối tiếp nhau.

Có những người biết vượt lên khó khăn bằng nụ cười - ngay cả trong nghịch cảnh - chính điều đó làm cho họ luôn cảm giác hạnh phúc cho dù bất kỳ điều gì xảy ra đi nữa.

Đừng mất thời gian đánh giá sự hài hước, hoặc tự hỏi, "Việc đó có thật sự đáng buồn cười không?" hay "người khác có thấy nó khôi hài không?" Hãy tận hưởng và cười lên mỗi khi bạn cảm nhận được một điều khôi hài tự nhiên nào đó.

Thông điệp này ngày càng được nhiều nhà cố vấn kinh doanh lưu ý, họ nhận ra rằng khi được cười thoải mái nhân viên sẽ làm việc tích cực hơn. Các doanh nghiệp thường tổ chức những Ngày ăn mặc như Elvis, ngày Hội các chú hề và những cuộc thi ngớ ngẩn như ai có thể ném một máy bay giấy ra xa nhất. Tại sao vậy?

Đôi khi, việc thoát khỏi những lề thói thường ngày sẽ giúp chúng ta tăng sức sáng tạo, mức hiệu quả và mức độ hài lòng trong công việc. Nhưng dù bạn ở nhà hay ở công sở, nhóm Liệu pháp và Hài hước cho rằng "hạnh phúc tuỳ thuộc việc bạn có cười được hay không".

Theo những nghiên cứu trên hàng ngàn người, hạnh phúc gắn liền với sự hài hước. Khả năng cười, đó là cười chính cuộc đời hoặc trước một câu đùa hay, cũng là một nguồn vui sống. Trên thực tế, những ai cảm thấy thích thú với những câu hài hước hóm hỉnh sẽ cảm thấy hạnh phúc hơn những người khác.


Trích từ "Bí mật của hạnh phúc" - David Niven

Hãy biết cho đi: cho đi là niềm hạnh phúc

Đừng níu kéo những gì không thuộc về mình. Cho đi là một niềm vui. Vì cho đi không phải hoàn toàn mất đi, mà là một cách thu hoạch cao thượng. Cho đi là niềm hạnh phúc, vì cho đi khiến tâm hồn mình thêm rộng lượng và cũng đem lại hạnh phúc cho chính mình. Người ta không có hạnh phúc là bởi cứ mãi bám lấy mọi sự trong cuộc sống của mình. 

Trong khu rừng kia có một con khỉ rất hạnh phúc. Nó tìm ăn những trái cây ngọt lịm khi đói và nằm nghỉ ngơi khi mệt. Một ngày, con khỉ đang lang thang bìa rừng thì thấy một ngôi nhà.... Trong ngôi nhà nhỏ bé đó, nó thấy một cái bát to đựng toàn táo, những quả táo tuyệt đẹp. Con khỉ liền trộm lấy một quả và chạy thật nhanh trở lại khu rừng. Khi đã chạy thật xa, khỉ dừng lại đưa quả táo lên mũi ngửi nhưng chẳng thấy có mùi gì. Nó cố gắng ăn nhưng quả táo cứng ngắc đến mức đau cả răng. Thực ra quả táo này được làm bằng gỗ nhưng rất đẹp và trông như thật. Những con khỉ khác nhìn thấy quả táo cũng thèm được ăn. Con khỉ nọ thấy thế càng giữ chặt quả táo. Có được quả táo đẹp, con khỉ rất tự hào và hãnh diện. Nó lang thang suốt trong rừng để khoe tài sản quý giá của mình. Quả táo lấp lánh ánh đỏ dưới nắng mặt trời dường như càng hoàn hảo hơn bao giờ hết. Và con khỉ càng ôm khư khư quả táo hơn, mặc dù cơn đói cồn cào trong bụng thúc giục nó đi kiếm cái ăn. Những trái cây ngọt lịm hương rừng thôi thúc con khỉ, nhưng nó vẫn không chịu buông quả táo trong tay - nó sợ có kẻ nào khác đang rình mò sẽ lấy trộm mất. Tâm trí con khỉ lúc này rất kiệt quệ, nó không thể thư giãn và cố lấy vài phút nghỉ ngơi cho mình. Vì nó vẫn đang cố gắng bảo vệ quả táo. Con khỉ vẫn còn tự hào với tài sản vô giá này, nhưng nó bắt đầu cảm thấy ít hạnh phúc hơn. Nó tiếp tục đi dọc con đường mòn trong khu rừng, càng ngày càng cảm thấy quả táo nặng hơn. Thực ra bởi nó đang mệt mỏi, đói và kiệt sức. Nó không thể trèo lên cây để hái quả vì tay vẫn còn bận giữ quả táo. Điều gì sẽ xảy ra nếu nó tiếp tục ôm quả táo như vậy? Có lẽ nó sẽ buông bỏ…? Mùi thơm của trái cây trước mặt toả hương thơm ngát, những quả chín đỏ mọng như trêu người. Đắn đo một lúc, con khỉ quyết định buông quả táo bằng gỗ, trèo lên cây hái quả ăn và cảm thấy ngay rằng: Hạnh phúc đã trở lại. 

Đôi khi chúng ta cố gắng giữ chặt những giá trị tưởng chừng rất lớn mà không dám cho đi, đổi lại chỉ nhận lấy sự mệt mỏi đến cùng kiệt. Thật ra, hạnh phúc không phải là điều xa xôi, khó tìm. Hạnh phúc có thể tìm được bằng những điều chỉnh, thay đổi trong cuộc sống. Hạnh phúc có thể tìm được trong sự chia sẻ chân thành, trong sự tha thứ, trong lòng dũng cảm, trong tư duy tích cực hướng đến một ngày mai tốt đẹp hơn. Hãy biết cho đi và bạn sẽ được nhận lại nhiều hơn thế. Đó chính là hạnh phúc của cuộc sống, đó là nghĩa thật sự của : Cho đi là niềm hạnh phúc.

Quà tặng của nỗi đau

Trời lấy đi của Hướng Dương đôi chân, nhưng bù lại cho cô giọng nói và nụ cười có thể khơi dậy niềm vui sống nơi những bé thơ đang trong cơn tuyệt vọng. Những bài học từ chính cuộc đời cô, từ những trang sách nói chính là “quà tặng của nỗi đau”.
Quà tặng ấy không chỉ dành cho những bé thơ đã bị cướp đi ánh sáng, mà cho cả những người còn hai con mắt vẫn như kẻ vô minh…
25 tuổi, đang trong thời xuân sắc, một biến cố bất thần đổ xuống đã khiến chị sau đó nhiều lần muốn tìm đến cái chết để chấm dứt cả nỗi đau thể xác và tinh thần… Điều kỳ diệu nào đã giúp chị thoát khỏi cái hố thẳm đen ngòm ấy?
Đó là cú sốc quá lớn trong đời tôi. Mỗi lần tỉnh dậy nhìn xuống hai chân cụt lủn, thương tích đầy mình, mặt mày tan nát hết, tôi lại khóc, lại trách ông trời. Tôi khóc nói với bố: “Con không muốn sống nữa”. Bố ôm lấy tôi: “Dù không muốn sống cho con thì cũng phải sống cho bố mẹ. Bố mẹ luôn cần đến sự hiện diện của con trong cuộc đời này, và sẽ luôn ở bên con…”.
Mẹ đứt ruột nhìn tôi, lặng lẽ lên chùa thỉnh một số sách của các vị thiền sư về cho tôi đọc. Không ngờ những cuốn sách đó đã giúp tôi tìm thấy con đường. Tôi bỗng hiểu ra rằng những tai hoạ xảy đến trong đời đều có giá trị của nó, giúp ta nhận chân ra nhiều sự việc, nhìn thấy cuộc đời rõ ràng hơn, tự tin hơn vào sức mạnh tự thân, để chuyển hoạ thành phúc. Ông trời “bắt phong trần phải phong trần”, nhưng thanh cao hay không thì tự mình làm được.
Và nhân duyên với các em khiếm thị trường Nguyễn Đình Chiểu đã giúp chị tận lực đưa sách nói đến với các em?
Chị có bao giờ nhìn thấy trước mắt mình cả trăm em bé bị mù chưa? Một cảm giác thật khủng khiếp. Nó gây ra trong tôi một sự chấn động ghê gớm, phải bằng mọi cách làm được cái gì đó cho các em… Thật lạ, lần đầu tiên nghe giọng nói của tôi, các em đã yêu quý liền, cứ đòi tôi đọc truyện cho nghe. Nhìn những gương mặt ngây thơ sáng bừng lên, tôi thấy nghẹn ngào. Lúc chia tay, các em xúm lại hỏi hôm sau tôi có đến đọc tiếp nữa không. Từ đó, tôi phát hiện ra nhu cầu sách nói rất lớn cho những em bé khiếm thị. Tìm hiểu kỹ, tôi biết sách nói đã phát triển rất mạnh ở các nước mấy chục năm qua, và trở thành chương trình của chính phủ, nhưng ở Việt Nam lúc ấy còn quá mới mẻ.
Bắt đầu từ số không, với một máy thu âm nhỏ và một phòng nhỏ do công ty Thế Kỷ 21 cho mượn, tôi tự viết dự án sách nói cho người mù, tự đọc, tự thu, tự làm âm nhạc… rồi nhân bản đưa vô các trường mù… Cứ thế góp gió thành bão.
Không chỉ cặm cụi thu âm tối ngày, chị còn chống đôi nạng gỗ đi gõ cửa khắp nơi để tìm nguồn tài trợ. Có bao giờ chị thấy tủi thân vì bị từ chối, bị xúc phạm?
Bất cứ việc thiện nào đến tay mình đều làm với cái tâm hoan hỉ, không phân biệt lớn hay nhỏ. Ban đầu công việc tưởng chừng quá sức, khi nào đuối quá, tôi cầu nguyện chư Phật. Có lẽ do mình thành tâm nên may mắn được gặp những người thành tâm thực sự. Tôi nhớ mãi những ân nhân đã giúp mình trong những ngày đầu tiên, dù chưa biết mình là ai, có làm được gì không. Đó là người đã cho tôi mượn căn phòng đầu tiên, dù lúc ấy giá thuê cả ngàn đôla. Ông Ngô Minh Đường, một Việt kiều Pháp đã cho tôi 3 triệu đồng mua băng làm sách nói. Ông Phạm Đức Trung Kiên cho 1.000 USD, ông Phạm Phú Ngọc Trai cho chiếc bàn chúng ta đang ngồi đây. Cục Bưu chính viễn thông thì nhận phát miễn phí… Chính nhờ những tấm lòng hảo tâm ấy mà các em trường mù của TP.HCM và cả nước đã có hơn 1.000 tựa sách nói, với trên 250.000 sách nói miễn phí, gồm đủ các thể loại, từ sách giáo khoa, sách văn học, sách dạy làm người đến khoa học thường thức…
Công việc này cần sự kiên nhẫn kinh khủng. Nhiều khi bị chối từ, bị ghẻ lạnh phũ phàng nhưng mình quên đi, coi như vấp phải cục gạch. Nhớ làm gì cho mệt. Mình làm với cái tâm xả bỏ, làm hết sức mình, còn được hay không thì do nhân duyên thôi, nên tôi không bị tổn thương. Hay có lẽ mình bị tổn thương quá nhiều rồi nên bây giờ chẳng gì có thể làm mình đau đớn nữa.
Tôi nhớ mãi một kỷ niệm ở Hà Nội. Một chiều rất đẹp, anh chủ tịch hội Người mù mời tôi đi ăn bánh tôm Hồ Tây. Đột nhiên anh nói với tôi: “Em có thấy chiều hồ Tây đẹp vô cùng không?” Tôi rưng rưng trước câu nói tuyệt vời từ một người mù! Được sống với những tâm hồn đẹp đẽ thơ mộng ấy, làm sao có thể cho phép mình tủi thân… Rất may càng ngày thư viện càng có thêm nhiều tình nguyện viên. Đó là các anh các chị văn nghệ sĩ, phát thanh viên, biên tập viên đài truyền hình. Đội ngũ tình nguyện viên bây giờ đã lên đến 20 người, làm việc hoàn toàn không có thù lao. Điều này khiến tôi thật sự ấm lòng.
Khi yêu thương các em bé mù một cách sâu sắc, dường như nỗi đau trong chị cũng tan biến? Chị đã tìm thấy sự bình yên chưa?
Khi hoà nỗi đau của mình vào nỗi đau của nhiều người khác, tự nhiên tôi thấy nỗi buồn tan biến đâu mất. Bây giờ, tôi có một công việc đầy ý nghĩa để làm, một niềm vui lúc nào cũng tràn ngập, đó là tình cảm rất chân thành từ các em bé đơn côi. Nguyễn Văn Long, một trong những cử nhân mù đầu tiên của ngành sử học đã tặng tôi một bó hoa nhân ngày 8/3. Bó hoa do đích thân em đi mua, và em đã nói với người bán hoa hãy bán những đoá đẹp nhất. Đó là những tình cảm mà không tiền bạc nào mua nổi.
Mười lăm năm trôi qua kể từ khi biến cố ấy, năm nay tôi đã bốn mươi tuổi. Tất cả tuổi trẻ đã dành cho các em, tôi thấy mình không có gì phải nuối tiếc. Các em rất sợ tôi… đi lấy chồng! Và tôi đã hứa với các em rằng sẽ không bao giờ bỏ các em. Với tôi bây giờ, tình yêu đôi lứa không còn quan trọng nữa. Tôi sẽ làm việc đến kiệt sức (cười hạnh phúc).
Con người luôn luôn phải đối diện với những bất trắc, tai hoạ, khủng hoảng… Theo chị, làm thế nào để có sự chuẩn bị trước về tinh thần? Nhìn về tuổi trẻ bây giờ, chị thấy họ thiếu nhất điều gì?
Cuốn sách ảnh hưởng nhất đến cuộc đời tôi là tác phẩm Bàn về hạnh phúc của Mathieu Ricard, một tu sĩ Phật giáo, một nhà khoa học. Đó là chỗ dựa tinh thần, tâm linh cho tôi, như một cơn mưa rào tưới tẩm tâm hồn đang héo úa trở nên tươi tắn lại… Con người luôn đi tìm hạnh phúc mà không biết hạnh phúc là gì. Ngay cả tôi trước khi bị biến cố ấy cũng không xác định được. Lúc ấy tôi là một cô giáo mộng mơ, nghĩ hạnh phúc chỉ là yêu đương, và rất mông lung về con đường phía trước. Hạnh phúc đó mong manh dễ vỡ lắm…
Lớp trẻ bây giờ giỏi giang, thông minh, nhạy bén, nhưng dường như ít người tìm được cho mình một lẽ sống, một mục đích cao cả cho cuộc đời. Nhân duyên đã đưa tôi đến với các em bé mù, cả hai đều khao khát đem đến hạnh phúc cho nhau, nhưng đâu có dễ để biến ước mơ thành sự thật. Sức mạnh nội tâm chỉ có được khi hạnh phúc của mình được đặt trên những cơ sở vững chắc. Tri thức không phải là việc làm chủ hàng đống thông tin và kiến thức, mà là hiểu biết chân thực về bản chất của cuộc sống, biết nguyên nhân khiến mình khổ để diệt khổ, biết mở rộng lòng nhân từ, nhìn mọi vật xung quanh với tấm lòng khoan dung, không bám chấp…
Giá trị cuộc sống không phải là của cải, tiền bạc, mà nằm ở mục đích mà mình xác lập để sống, để cống hiến trong suốt cuộc đời. Khi sống cho người khác cũng là sống cho mình nhiều nhất, niềm vui sẽ len lỏi trong tâm hồn lúc nào không hay. Nếu đem hết tâm sức vì công việc, và cảm hoá nhiều người cùng chung tay với mình để làm, tôi tin sẽ tạo nên một sức mạnh vô cùng lớn…
Theo Sài Gòn Tiếp Thị